Người dùng ẩn danh
Mình chỉ mới mua được mẫu thử của em này và thực sự hối hận vì đã không sắm luôn một chai full size. Đây là một mùi hương độc đáo, mang đậm hơi thở của những đêm ở Ấn Độ, vì Agarbathi có nghĩa là nhang.
Đang tải...


Đăng nhập để bình luận
Mình chỉ mới mua được mẫu thử của em này và thực sự hối hận vì đã không sắm luôn một chai full size. Đây là một mùi hương độc đáo, mang đậm hơi thở của những đêm ở Ấn Độ, vì Agarbathi có nghĩa là nhang.
Mùi này có chút gì đó hơi hướng dược phẩm, nhất là với những người gốc Á. Theo một cách nào đó, nó gợi liên tưởng đến mùi ở đám tang, nhưng bù lại, nốt hương nhang trong chai này thực sự rất TUYỆT VỜI. Mình đang cố gắng gạt bỏ góc nhìn của một người Ấn Độ để đánh giá khách quan hơn, và mình thấy với một số người, mùi này sẽ rất nồng vị tiêu, mang cảm giác khô và lạnh. Có nhiều mùi hương dành cho thời tiết lạnh hợp hơn thế này, Agarbathi thực chất dành cho những ai đủ táo bạo để xịt nó vào một đêm thời tiết ấm áp. Đặc biệt là sẽ cực kỳ quyến rũ nếu được diện trên một người phù hợp.
Tôi không biết mình có thích nó hay không nhưng đây chắc chắn là một mùi hương rất độc đáo. Thực tế thì Penhaligon's chưa bao giờ làm tôi thất vọng. Ngay từ nốt hương đầu, một làn sóng nhựa cây một dược và trầm hương tràn ngập, khiến nó mang mùi giống như các vị thuốc Bắc, đặc biệt là khi được sắc hàng giờ liền và trở nên rất đắng. Vì tôi không biết mùi gỗ palo santo ra sao, nên tôi không thể chắc chắn liệu nốt hương này có tạo ra cảm giác đó cho mình hay không. Chẳng mấy chốc, hương trầm và gỗ linh sam trở nên rõ rệt hơn. Trong khi hương trầm hòa quyện cùng một dược và trầm hương gợi lên sự trang nghiêm của hình ảnh Phật trong đền chùa, thì gỗ linh sam lại mang đến một nét lạnh lẽo, gợi nhớ đến sự xa cách và thờ ơ của các vị thần linh đối với phàm trần. Nó mang lại cảm giác khá giống với L'Artisan Parfumeur Dzongkha, một mùi hương cũng gợi nhắc về đền chùa và Đức Phật, mặc dù chúng không có chung các nốt hương ngoại trừ hương trầm. Tuy nhiên, Dzongkha mang lại cho tôi cảm giác bình yên và tĩnh lặng nhiều hơn, trong khi mùi hương này lại gợi lên sự trang nghiêm và khoảng cách.
Trong vài giờ đầu, Agarbathi bị thống trị bởi mùi gỗ khô và đắng. Thêm vào đó là hương nhang khô, ám khói, bề mặt da lộn khô ráp và chút gia vị tựa như mùi giấy tiêu nóng. Không một chút ẩm ướt, không một chút ngọt ngào. Tôi không cảm nhận được bất kỳ nốt hương hoa hay hương sữa nào ở đây. Agarbathi khô đến mức ngay cả cam bergamot cũng chỉ góp phần làm tăng thêm vị đắng mà thôi. Tuy nhiên, vị đắng này sẽ nhạt dần theo thời gian, để lại mùi gỗ khô, nóng, tựa như giấy và hơi mặn nhẹ. Ngoài ra còn có một chút hương nhựa cây xanh từ linh sam, và một chút ngọt len lỏi vào sau vài giờ. Tôi thực sự không thích mùi hương này. Nó giống như việc cắn một miếng sô-cô-la nguyên chất 100% không đường—khô đến mức vỡ vụn dưới lưỡi dao. Nó cũng tương tự như vậy nhưng mang mùi gỗ. Đây là một mùi hương sát da trước khi nốt hương linh sam balsam xuất hiện đủ để làm nó sống động hơn một chút.
Nhẹ nhàng, tinh tế và được pha trộn khéo léo đến mức khó tin. Khi mới xịt, bạn thậm chí có thể nghĩ rằng nó tẻ nhạt, phổ thông hoặc nhàm chán. Nhưng bạn nhầm rồi. Hãy kiên nhẫn một chút. Ý tôi là ít nhất vài giờ hoặc lâu hơn, và lúc đó phép màu của hương trầm sẽ xuất hiện. Mùi hương 'agarbathi' này đưa tôi quay trở lại với những nón nhang chưa đốt mà những dân hippie thời thập niên 70 thường dùng để che đi 'thứ gì đó' mà họ đang hút... nhưng nó lại có một sự mềm mại, thể hiện một tư duy nghệ thuật và sự tỉ mỉ chính xác đến mức ấn tượng. Đây không đơn thuần là một chai nước hoa - mà là một ký ức mùi hương. Tôi phải cảnh báo bạn rằng - đây hoàn toàn là một mùi hương mang tính cá nhân. Nó tỏa hương gần và tinh tế - đối lập hoàn toàn với những mùi hương sôi động thường dùng khi đi club. Một chút gỗ nhẹ nhàng, một chút cay nồng và đúng vậy, là mùi nhang theo cách thuần khiết, mang lại cảm giác thiền định và thư thái. Nó sẽ không thu hút nhiều sự chú ý, ngoại trừ những ai chủ động tiến lại gần bạn. Với tôi, đây chính là phần "âm" bù trừ cho phần "dương" của Opus 1870. Thật khó để diễn tả - chúng rất khác nhau nhưng mỗi mùi hương đều sở hữu sự tỉ mỉ và tính nghệ thuật tinh tế mà tôi thực sự trân trọng. Rất thích.
Mùi gỗ khói như nhang đang cháy, pha thêm chút gia vị Ấn Độ rất đặc trưng. Khá là dễ chịu. Vì mùi khá đậm nên chỉ cần dùng một chút thôi. Thậm chí xịt cả một nhát vào một điểm cũng là quá nhiều rồi, mình nghĩ cùng lắm là chỉ nên xịt nửa nhát vào một điểm thôi. Mùi hương có chút hơi hướng dược liệu, nhưng thiên về kiểu thuốc Đông y/thuốc cổ truyền Á Đông hơn là mùi thuốc thông thường. Mùi này sẽ rất tuyệt khi dùng trong thời tiết lạnh hoặc mát mẻ.
Chuẩn luôn. Chẳng có chút sáng tạo nào cả. Cảm giác như một cây nhang ngâm trong cồn vậy, phí thật sự. Bao bì thì rất xịn. Tôi thích Endymion. Nhìn chung độ bám tỏa khá kém. Chắc tôi chỉ xịt vào đồ lót thôi quá.
Mình sẽ không mất thời gian giải thích mấy cái nốt hương hay nó có cuốn hay không đâu. Chuyện là mấy tuần trước, mình được tặng một mẫu thử của em này ở cửa hàng Penhaligon's tại Edinburgh, và từ đó đến giờ mình dùng em nó khá là xả láng luôn. Trước khi ngửi thử, mình có ngồi tám chuyện với một bạn nhân viên cực kỳ dễ thương và am hiểu. Mình kể là mình mê Penhaligon's lắm, bao nhiêu chai mua rồi, nhưng cũng có than là nhiều chai của hãng dù mùi đỉnh thật mà độ tỏa hương với lưu hương lại chán đời quá. Thế là bạn ấy hào hứng đưa cho mình mẫu thử Agarbathi, bảo rằng đây chính là "chân ái" mới để thay thế cho em Elixir đã bị khai tử. Mình xịt ngay lên cổ tay, mùi cũng ổn áp lắm. Công nhận là không có cái cảm giác "wow" bùng nổ như Elixir, dù mình cũng hiểu hướng đi của hãng. Sau 20 phút ngồi tán gẫu, mình rời shop và đi dạo quanh thành phố, cứ phải hít hà cổ tay liên tục để đợi mùi lắng xuống. Đúng là một mùi hương rất đẹp, có nốt trầm hương cực kỳ cuốn. Thế nhưng, độ lưu hương thì khá là tệ, còn độ tỏa hương thì yếu xìu so với "con quái vật" Elixir ngày nào. Nói thật, nếu để làm "người thay thế" thì em này còn lâu mới tới tầm, thậm chí nếu coi là một bản flanker hạng hai thì cũng chưa đủ trình. Thôi thì mình cũng thừa nhận là mình hơi thiên vị, vì với mình Elixir vẫn là một trong những mùi hương đỉnh nhất mọi thời đại. Mình có tận 3 chai và giờ toàn phải dùng dè xẻn vì biết sớm muộn gì cũng chẳng mua thêm được nữa. Còn Agarbathi á? Chào mừng em đến với thế giới của Penhaligon's nhé, nhưng em sẽ mãi chỉ là đứa em nhỏ nhút nhát, luôn phải sống dưới cái bóng quá lớn của người anh Elixir mà thôi. Amen.
Mình đợi mãi đến một ngày trời mát mẻ ở London mới dám test chai này, vì đơn giản là mình muốn thử xem nốt hương trầm của nó thế nào. Mình cũng hay đốt nhang mỗi ngày, nào là đàn hương, hoa nhài, thuốc phiện rồi cả hoa hồng nữa, nên mấy mùi phương Đông này mình cũng rành lắm. 11 giờ sáng, trời nhiều mây và se lạnh. Mới xịt 2 nhát đầu thôi là mình gần như chẳng thấy gì cả, chỉ thấy thoang thoảng chút mùi gỗ. Đến nhát thứ 4, mình thấy mùi gỗ, hay là đàn hương nhỉ? Lúc này mình bắt đầu nghi ngờ không biết chai này có ổn không, nên thôi cứ đợi mùi nó lắng xuống đã. Một tiếng sau, lúc đang ngồi trên xe bus, mình cố tìm xem nốt hương trầm nó ra sao... và với mình thì cái mùi trầm này yếu xìu, chẳng hề có độ sâu của đàn hương chút nào. Mình loay hoay mãi không biết tả sao cho đúng, rồi cuối cùng cũng nhận ra: nó giống mùi sách cũ! Kiểu mùi của mấy trang sách cũ ấy. Nếu hỏi có nốt trầm không? Thật lòng là KHÔNG. Có đàn hương không? Chút ít thôi. Có hoa nhài không? Cũng chẳng thấy đâu. Nhưng có mùi sách không? Có, có, có luôn! Sau hai tiếng, mùi hương bám rất sát da, và đến tận 8 giờ 45 tối mình vẫn còn ngửi thấy mùi trang sách trên da. Mình nghĩ hãng Penhaligon's tung ra chai này chỉ để làm màu cho có thêm "mùi mới" thôi. Nó thiếu hẳn sự sáng tạo và cảm hứng. Một sự thất vọng hoàn toàn đối với mình.
Năm ra mắt
2017
Độ lưu hương
từ 3 - 6 giờ
Phong cách
Nam tính, Tinh tế
Độ tuổi
25-50
Độ tỏa hương
30 - 60cm
Dịp sử dụng
Tiệc tối & Gặp gỡ
Nhà pha chế: Alex Lee
Hương đầu: Gỗ Trắc Xanh, Hồng tiêu, Cam Bergamot
Hương giữa: Nhang trầm, Nhũ hương, Sữa, Hoa nhài Sambac
Hương cuối: Da lộn, Gỗ đàn hương, Cây linh sam, Cỏ hương bài