Arabian Nights mở đầu bằng một cú hích mạnh mẽ từ bạch đậu khấu, hòa quyện cùng tinh dầu lá cam và thì là Ba Tư, gợi lên hình ảnh một vị thần đèn hương đang thắp lên những nén nhang ngọt ngào trong lớp sáp hoa lang thang. Đó là một bó hoa cổ điển, có lẽ bao gồm nhài, xô thơm, hồng, linh lan, oải hương, ngọc lan tây, cẩm chướng và hoa cam, dần chuyển mình thành một mùi hương mận kem, rêu phong và xà phòng, thấm đẫm chất indolic nồng nàn. Trong bản trường ca này, một mùi hăng sắc tím tỏa ra, mang theo những dư vị táo bạo của quá khứ, cùng nhau tạo nên một hợp âm tổng hợp của xạ hương Kyphi hòa trong gelatin và chuối chín nẫu.
Thực sự, bố cục này là một kiểu mùi "đậm đà" kỳ lạ, mấp mé giữa ranh giới của sự khó ngửi nhưng lại gây ấn tượng bởi một chút "mùi nho" kiểu linh mục chứ không hẳn là sự tuyệt vời. Dẫu vậy, nó lại vang lên như một bản hòa tấu hoành tráng kết hợp từ Tabac, Chanel No.5, Oscar de la Renta Pour Lui, Kouros, Furyo, Lapidus pour Homme, Salvador Dali Pour Homme, và thậm chí cả những dòng niche thời thượng như Karagoz, Jubilation XXV hay Reflection Man trong một hỗn hợp potpourri êm dịu. Theo một cách nào đó, Arabian Nights giống như lớp trang điểm hoa hòe che đậy những cung bậc cảm xúc giữa ghét và yêu; nơi những chiếc mũi sành sỏi có thể tìm thấy chút huy hoàng trong sắc hồng của hoa và tinh chất nồng đậm, nhưng thực chất, nó chỉ giống như một tờ giấy thơm màu hoa tử đinh hương được đắp quá dày, vừa phô trương vừa đầy dục tính.
Chắc chắn, mùi hương này dành cho những tâm hồn phóng khoáng, cho những ai "dám xịt" và những tín đồ trung thành, đặc biệt là những người coi các phiên bản nhánh của One Man Show như những chiến tích. Hiệu ứng của nó giống như một luồng khí nồng nặc bị kìm nén bấy lâu nay bất ngờ giải phóng trong một không gian hẹp, nơi mọi người cùng cười đùa và vui vẻ chấp nhận một thứ tinh túy bao trùm, để rồi cuối cùng lại dẫn đến một sự thật nồng nặc. Đây là một cú chốt gây tranh cãi, dao động giữa mùi góc tủ quần áo cũ kỹ và một thứ gì đó khiến người ta phải sững sờ, hay chính xác hơn là phải nhướng mày kinh ngạc.
Tuy nhiên, nó xứng đáng nhận được những tràng pháo tay vì sự táo bạo, sự phá cách và nét mơ hồ kiểu "Bogart" – nơi sự thô kệch thú vị gặp gỡ sự sang trọng, tạo nên một bản sắc riêng biệt; một phong cách tự tại về mặt triết học và cố tình hời hợt trong sự hào phóng của mình. Có thể nói, nhà Jacques Bogart vẫn tiếp tục rong ruổi trên chiếc yên ngựa rực cháy, sải những bước đi bí ẩn do chính họ tạo ra, một cách tiếp cận vẫn luôn tươi mới và rõ ràng là mang lại vô vàn chủ đề bàn tán cho cả những người hâm mộ lẫn những kẻ ghét bỏ.