Người dùng ẩn danh
Mọi người lưu ý là mấy cái review về Bois Noir dạo này đều là đang nói về một chai nước hoa từ hơn 30 năm trước. Dù có được bảo quản kỹ đến mấy thì mùi hương cũng đã dịu đi, thay đổi và có lẽ là mất đi nhiều sự bùng nổ so với hồi mới ra mắt. Có thể là do thiết kế ban đầu hay do quá trình lão hóa qua nhiều thập kỷ. Nó vẫn bám lâu đấy, nhưng đừng mong đợi một "con quái vật" bùng nổ như mấy cái đánh giá cao ngất ngưởng kia (dù có thể năm 1987 nó từng như vậy). Nói vậy thôi, còn đây là trải nghiệm thực tế của tôi. Khi mới xịt Bois Noir, tôi thấy nó có nét gì đó rất giống Egoiste, nhưng vẫn có bản sắc riêng. Mở đầu cực kỳ tròn trịa và có hương trái cây nhưng không hề bị quá ngọt hay dính. Điểm ấn tượng nhất là cảm giác khô ráo nhưng vẫn giữ được sự tươi mát. Sự ngọt ngào của quýt và mận tạo nên một màn chào hỏi mềm mại, dẫn dắt vào phần hương giữa rộng mở, đầy tính thảo mộc, khói nhẹ và trong trẻo. Tôi ngửi thấy mùi thảo mộc kiểu như xô thơm kết hợp với oải hương – một nốt hương xám, mềm mại và đầy tính thơm ngát. Thêm chút hoa cẩm chướng cay nồng và gỗ hồng sang trọng, kết hợp với chút khói và vanilla khô ở tầng hương cuối, tạo cảm giác như đang thưởng thức bánh gừng hay bánh ngọt Giáng sinh vậy. Đây chính là lúc tôi thấy sự kết nối rõ rệt với dòng Bois des Iles cổ điển. Cái nốt hương thảo mộc này không hề biến mất, mà nó khiến tổng thể giống như một dòng Fougere tuyệt đẹp, được bao bọc trong các lớp hương trái cây tối màu, vanilla, khói và gỗ. Nốt thuốc lá mang lại cảm giác như đang ngồi trong một căn phòng gỗ ấm cúng bên ánh lửa, sau một bữa tối ngon lành, sẵn sàng nhâm nhi một ly cognac và đọc sách. Một kiểu hưởng thụ rất "thượng lưu" mà tôi cực kỳ mê. Khi các nốt hương cuối xuất hiện, tôi cảm nhận rõ hương trầm và vanilla bourbon khô. So với sự nồng đậm của ambrette trong cả Bois des Iles và Egoiste, Bois Noir tiết chế hơn, nên không bị cái mùi "da thịt" quá nồng như ambrette thường thấy. Nhiều người sẽ hỏi gỗ đàn hương đâu rồi? Chẳng phải cả ba đều là siêu phẩm đàn hương sao? Thực ra, công thức này dùng rất nhiều nguyên liệu thật chứ không phải hương liệu tổng hợp. Vì thế, bạn sẽ thấy một mùi đàn hương cực kỳ tĩnh lặng, mịn màng và có chút béo ngậy như hạt đậu, chứ không phải kiểu đàn hương "gào thét" của những năm 90. Ở giai đoạn cuối, mùi đàn hương kem mịn bao lấy trầm và vanilla. So với "bà dì" Bois des Iles, Bois Noir đã mất đi sự lộng lẫy của hoa ylang-ylang và aldehyde, thay vào đó là một cấu trúc Fougere truyền thống, nam tính và hiện đại hơn. Còn với "đứa con" Egoiste, thì ngược lại, Egoiste lại phá cách hơn, nhiều hoa hồng hơn và có phần phi giới tính hơn. Nếu đây là cách mà Mon Polge làm mới nó, thì tôi thực sự phải nể cái sự táo bạo của ông ấy. Ông ấy không làm nó trở nên đại trà hơn, mà thực tế là làm nó trở nên khác biệt hơn. Có thể hiểu tại sao đôi khi người ta nói Bois Noir cảm giác như chưa hoàn thiện. Dù tôi không nghĩ đến mức đó, nhưng dễ dàng nhận thấy Bois Noir như chứa đựng hai mùi hương đan xen: một lõi Fougere trung tâm và một lớp vỏ thứ hai làm từ trái cây và phong cách Chanel Oriental cổ điển. Chúng quấn quýt lấy nhau nhưng vẫn giữ được những bản sắc riêng biệt.























