Mình đã kiên nhẫn đợi em này về nước nhưng mãi chẳng thấy, nên cuối cùng mình quyết định "chốt đơn" luôn cho rồi. Mình mua trực tiếp từ nhà Lalique, trả nguyên giá mà không thấy tiếc chút nào, thậm chí còn mua thêm cả sữa tắm 150ml nữa. Đây hoàn toàn là một cú "blind buy", mình đã cố tìm mẫu thử mà không được nên cứ ngồi đoán xem mùi nó thế nào. Mình biết mình muốn gì, đọc qua các nốt hương thì cũng lờ mờ đoán được. Mình muốn cái vibe rừng rậm tối tăm, bí ẩn như 3 bản Encre khác, và em này thực sự làm được điều đó. Nhưng điều làm mình bất ngờ nhất là nó có những nét gợi nhắc tinh tế đến Blue de Chanel, Sauvage hay cả Oud Wood... Tất nhiên không phải là bản clone nhé, em này tự khẳng định chất riêng cực kỳ độc đáo. Đừng nghĩ đây chỉ là một bản "blue" bình thường, mình tin là em này có thể định nghĩa lại cả một dòng hương luôn ấy. Khi nào mà em nó có mặt ở các shop giảm giá, mình dám cá là nó sẽ bùng nổ như Sauvage thôi. Nó có cái yếu tố khiến ai xung quanh cũng thấy dễ chịu: sạch sẽ, đại trà nhưng vẫn cực kỳ thu hút. Đồng thời, nó vẫn giữ được cái nét nghệ thuật, tinh tế kiểu niche, đòi hỏi người dùng phải thực sự cảm nhận, dù không quá ồn ào.
Nhiều người không biết là Lalique thực chất là hãng thủy tinh, làm nước hoa chỉ là nghề tay trái thôi. Nên nếu họ không đẩy mạnh quảng cáo thì em này sẽ mãi là một viên ngọc ẩn. Mình mới xịt quanh nhà thôi mà đã được khen rồi, ngay cả chị gái mình cũng phải thốt lên "Ôi bí ẩn quá!". Về mùi hương thì sao? Như mình nói, nó vẫn giữ cái chất gỗ tối tăm, bí ẩn như bản OG, Extreme hay Sport. Nó tươi mát giống bản Sport, nhưng nếu Sport thiên về mùi đất sau mưa kiểu Grey Vetiver của Tom Ford thì em này lại khác hẳn. Mở đầu là nốt quả bách xù (juniper berry) mọng nước, tự nhiên cực kỳ, hòa quyện với chút chua nhẹ của cam bergamot và sự tươi mát của tiêu hồng. Sau đó, nốt trà đen tĩnh lặng xuất hiện cùng với nghệ tây (saffron) và một chút cảm giác long não nhẹ nhàng. Nốt nghệ tây này tạo ra một cảm giác da thuộc đầy lôi cuốn, còn nốt trà đôi khi hơi có chút kim loại, mình cực kỳ thích điểm này! Nhưng điểm nhấn nhất vẫn là cái vibe tối tăm, sâu lắng và đầy bí ẩn mà nghệ tây mang lại. Cốt lõi vẫn là vetiver nguyên bản, dù nhiều người phàn nàn về độ lưu hương nhưng mình thấy nó cũng tương đương các bản khác thôi. Với dòng vetiver Madagascar này, mùi vẫn xanh, vẫn mộc mạc nhưng lại có thêm chút undertone da thuộc. Ở tầng hương cuối, ambroxan, patchouli và xạ hương hòa quyện tạo nên cảm giác siêu sạch, tự nhiên và đậm chất rừng xanh.
Nói kỹ hơn về độ lưu hương thì em này tầm 3-6 tiếng với độ tỏa vừa phải. Tin mình đi, mọi người vẫn ngửi thấy mùi trên người bạn đấy, chỉ là nó không quá gắt thôi, có lẽ do đặc tính của vetiver thuần túy. Nếu muốn "cháy" hơn thì cứ xịt nhiều tay một chút, hiệu quả rõ rệt lắm. Vì mình mua giá full nên phải kiềm chế lắm, không là xịt hết cả chai trong 2 tuần mất. Để so sánh cho dễ hiểu, mình đã thử cả dòng này trong các bối cảnh rừng khác nhau: bản OG là rừng tối tăm u ám, Extreme như kiểu rừng có lâu đài ma cà rồng, Sport là rừng sau cơn mưa, còn Indigo này... nó làm mình liên tưởng đến một bầu trời đêm xanh thẳm với ánh trăng sáng rực và bóng một con sói đang hú. Nó gợi lên cảm giác xanh thẳm và tối tăm, nhưng rừng lại nằm ở phía sau, tạo nên một khung cảnh cực kỳ nghệ. Đúng là một cực phẩm, giá mà nó dễ mua và rẻ hơn một chút. Lalique ơi, làm việc chăm chỉ lên nhé!