Sam Hiếu 3
Với tôi, cái này thật sự là một thảm họa. Nếu muốn hình dung cái mùi này nó như thế nào, thì hãy tưởng tượng thế này: một cô nàng tuổi teen hóng hớt đang ngồi ở ghế lái xe của bố, đợi cậu bạn thân đi mua mấy ly nước vanilla nhân tạo ở Starbucks về. Cô nàng đang ngồi đó, thản nhiên dặm lại lớp trang điểm rẻ tiền, đầy mùi nhựa trong gương thì cậu bạn chạy xộc tới cửa sổ làm cô giật mình. Cô hét lên, làm rơi cả hộp phấn lên đùi, khiến đống bột đầy mùi ionone văng tung tóe khắp ghế và bảng điều khiển. "Ôi trời ơi, tớ xin lỗi!" cậu bạn cuống quýt, rồi cúi xuống lau giúp cô, nhưng lại làm đổ luôn cả mấy ly nước ngọt lịm vào trong xe. "Bố tớ sẽ giết tớ mất, Ja'relle ơi. Phải dọn ngay thôi!" Họ mở cốp xe ra và tìm thấy một gói khăn giấy ướt Lysol mùi vải vóc với một bình xịt Febreeze chưa dùng đến. Thế là họ cuống cuồng chà xát cái đống hỗn độn vừa ngọt lịm vừa nồng mùi phấn, thứ mà giờ đây đã thấm vĩnh viễn vào thảm xe bằng sự kết hợp của hai loại sản phẩm tẩy rửa công nghiệp có mùi hóa học nồng nặc nhất nước Mỹ. "Chắc phải mua thêm mấy cái cây thơm treo xe màu xanh để át mùi này đi thôi," cô nàng nhận xét. Cậu bạn đồng ý, và họ chạy ngay ra cây xăng gần nhất. Với một cái cây thơm mùi "Xe mới" treo lủng lẳng trên gương chiếu hậu, họ về nhà và đỗ xe vào gara. Bốn tiếng sau, ông bố bước vào gara để lấy mấy món đồ tẩy rửa mua từ tối qua nhưng quên chưa cất. Ông mở cốp xe. Không thấy. Nhưng khoan... cái gì thế kia? Ông hít hà, cảm nhận được một mùi hương thoang thoảng của "thảm họa" vừa xảy ra trên lớp bọc ghế vài giờ trước. Ông nheo mắt, hít thêm vài lần nữa và nhận ra mùi đó phát ra từ bên trong xe. Ông đứng dậy, đóng cửa cốp lại rồi đi về phía cửa lái. Ông khựng lại một giây, rồi chậm rãi mở cửa ra. Ngay lập tức, mắt và mũi ông bị tấn công bởi một sự kết hợp hóa học kinh tởm, nồng nặc mùi tổng hợp, như một sự tàn phá kinh hoàng ngay trên chiếc xe của mình. Ông đóng cửa lại, rồi nhắm mắt lại. "Tao sẽ giết chết con bé đó," ông lẩm bẩm.






















