Người dùng ẩn danh
Thề, tôi sốc thực sự khi thấy mọi người khen em này nức nở trên mạng. Tôi vốn là đứa khá cởi mở, nhiều mùi tôi không "thích" nhưng vẫn đánh giá cao về mặt cấu trúc. Nhưng với chai này thì... tôi chịu, thực sự là không thể nuốt nổi. Cái chất kiểu Sauvage của Capucci L’Homme Suave thì làm tốt, nốt đầu và nốt giữa phối hợp với nhau cực mượt. Nhưng đến nốt cuối thì... ôi thôi, nó như đang chơi một bản nhạc hoàn toàn khác vậy! Mấy nốt cuối đâm sầm vào nhau tạo thành một đám mây u ám bao trùm cả mùi hương. Cảm giác như bạn xịt 2 phát Sauvage rồi chốt hạ thêm một phát Fahrenheit lên người vậy đó. Cứ so nốt cuối của Capucci L’Homme Suave với Fahrenheit mà xem, giống hệt. Lần đầu tôi cho bạn gái ngửi, cô ấy phán luôn: "Không, em không thích cái này!". Trong khi cô ấy cực thích Sauvage nhé. Tôi hỏi không thích chỗ nào, cô ấy bảo: "Mùi như xăng dầu ấy". Mà đúng thật, chuẩn không cần chỉnh. Cái mùi "xăng", mùi "nhựa đường" đặc trưng của Fahrenheit hình như không chỉ đến từ hoa violet đâu. Chắc là do mấy nốt cuối như hoắc hương, cỏ hương bài với da thuộc quyện vào nhau nên nó mới ra cái mùi đó. Nói chung là nó giết chết toàn bộ sức sống của chai nước hoa này. Mọi sự tươi mát từ DNA của Sauvage bị xóa sạch. Chỉ còn lại một bản phối Sauvage phiên bản tối tăm, nồng mùi xăng, u sầu và đậm mùi da ghế ô tô. Fahrenheit nằm trong top 15 mùi yêu thích của tôi, nhưng Sauvage mix với Fahrenheit thì là một cái "KHÔNG" lớn. Điểm tích cực duy nhất là em Capucci này khơi gợi được cảm xúc trong tôi. Ngửi xong tôi thấy hơi lo lắng, bực mình, và thậm chí là phát điên vì không hiểu sao người ta lại dám phối mấy nốt đó lại với nhau như vậy. Nó không phải kiểu phá cách nghệ thuật đâu, mà giống như một sự thể hiện của những ý tưởng tồi tệ, kiểu như rưới nước sốt Worcestershire lên trái cây vậy. Trong hơn 50 chai tôi mua mù, đây chắc chắn là chai gây thất vọng nhất. Tôi từng mua nhiều chai rẻ tiền và tệ hơn, nhưng chưa bao giờ gặp chai nào mà "thực hiện một ý tưởng tồi tệ một cách xuất sắc" như thế này. Nói cho mọi người biết là tôi không mong nó là bản clone y hệt Sauvage, tôi mua vì hy vọng nó sẽ khác. Và đúng là nó khác thật, nhưng là khác theo hướng tệ nhất. Đây là chai nước hoa đầu tiên tôi ghét một cách mãnh liệt, nên có lẽ tôi sẽ trân trọng nó mãi mãi trong bộ sưu tập của mình. Cập nhật ngày 22/11/23: Wow, không tin nổi luôn, giờ tôi lại thấy thích em này rồi. Mấy cái nốt cuối xung đột lúc đầu tôi thấy vẫn còn đó, nhưng giờ tôi lại thấy nó là một sự tương phản thú vị chứ không còn khó chịu nữa. Kiểu như khi mình thêm chút hiệu ứng overdrive vào tiếng guitar sạch, nó tạo ra tiếng nhiễu nhưng lại là tiếng nhiễu dễ chịu ấy. Tôi chia sẻ điều này không phải vì ý kiến tôi quan trọng, mà vì tôi quá sốc khi thấy mình từng ghét nó đến thế. Tôi đã phải cố hết sức để cho em nó một cơ hội và thật may là tôi đã làm vậy. Tôi quyết định giữ lại bài review bên trên vì lúc đó tôi nghe có vẻ hơi kiêu ngạo, khó chịu và tiêu cực quá. Hy vọng từ giờ tôi sẽ không bao giờ vội vã gạch tên một chai nước hoa nào mà chưa dùng thử kỹ càng.
































