Calvin Xuân La
Moto Oud mang lại cho tôi cảm giác như đang đứng ở góc cuối của một siêu thị lớn, kiểu như đoạn giao giữa khu phụ tùng ô tô với cái nhà kính nhỏ ngoài trời ấy. Có mùi găng tay cao su, ống dẫn cao su, rồi cả lon dầu nữa, hòa quyện với cái gì đó như đá mát lạnh và một túi đất trồng cây đã được làm sạch theo kiểu công nghiệp. Thấp thoáng đâu đó là mùi lá khô cháy, lẫn chút hương nhựa hay dây điện bị khét nhưng không hề gây cảm giác nồng hay độc hại. Cái mùi khói đó chỉ như một dư vị thôi, giống như kiểu bạn bước vào một cái hang sau khi có một đống lửa nhỏ vừa tắt được vài tiếng hay vài ngày trước vậy. Nó là một luồng hơi mát lạnh kiểu hang động khoáng chất, phủ lên trên là chút gỗ ấm và khô, trộn lẫn với mùi da thuộc màu đen bóng dầu đã khô lại. Cảm giác giống như một chiếc ủng da đen bị nghiền nát dưới rãnh đá ven đường vào giữa đêm khuya vậy. Rồi màn đêm dần tan, nhường chỗ cho một ngày xám xịt bình yên ở vùng nông thôn, và cuối cùng thì tôi thấy mùi này khá là thơm. Một sự mượt mà của gỗ và da sau cái vibe "đêm tối đầy ám ảnh" nhưng lại trôi qua một cách êm đềm. Cái cảm giác cửa hang lạnh lẽo dần nhường chỗ cho thứ gì đó làm tôi liên tưởng đến những tảng đá trong phòng xông hơi gỗ, nhưng là gỗ bạch dương chứ không phải gỗ tuyết tùng. Nói chung là khá thú vị và dễ dùng nếu bạn thích phong cách này.



















