Vincent Thành
Lúc mình tuyệt vọng nhất, mình vô tình ghé vào TK Maxx sát giờ đóng cửa để xem nước hoa. Lúc đó mình buồn lắm, chẳng còn chút tự trọng nào nên đã chốt đơn chai này. Hào hứng đến mức mình khui ra xịt thử ngay tại trạm xe buýt gần nhất. Lần đầu tiên sau một năm mình cảm nhận được cảm xúc. Chai nước hoa này đúng là cứu rỗi đời mình luôn. Nhưng mà đừng hiểu lầm nhé, nó mùi như nước tiểu vậy. Cơ mà vấn đề không nằm ở đó. Vấn đề là chai này đã dạy cho mình một bài học: dù cuộc đời có tăm tối đến đâu, thì nó vẫn luôn có thể tệ hơn được nữa. Chút tia hy vọng duy nhất mình cảm nhận được sau hơn một năm bỗng vụt tắt ngấm ngay khi mình hít một hơi từ cái chai này. Tắt ngấm luôn! Cái mùi nồng nặc của lớp nước tiểu khô khốc, đóng cặn trên cái bệ xí gỗ ép rẻ tiền trong một cái quán pub cũ nát, hôi hám nó xộc thẳng vào mũi mình, giống hệt cái thứ chất lỏng độc hại tiết ra từ cái "túi" của một lão già khốn khiếp nào đó. Tóm lại là: vòi xịt bị rò rỉ, mùi như nước tiểu, chốt đơn ngay và luôn đi mọi người.
















