Thuý Thơ Hứa
Đây là một em mà mình đã dùng hơn cả thập kỷ rồi — chủ yếu là bản EdT, sau đó là Parfum Extrait. Còn bản EdP thì... không dùng nhiều lắm. Cái nồng độ EdT này cảm giác đặc biệt lắm... nói sao nhỉ...? Nó không kiểu gào lên "mình sạch sẽ lắm" như mấy mùi oải hương hay xô thơm đâu. Thay vào đó, hoa chuông xanh làm dịu đi cái sắc sảo của galbanum, tạo ra một kiểu tươi mát rất tự nhiên, kiểu như không cần nói ra mà ai cũng tự cảm nhận được ấy. Hoa diên vĩ ở đây không lấp lánh như bạc hay rực rỡ như kim cương. Nó mang vẻ đẹp tĩnh lặng của ngọc trai — thanh tao, khiêm nhường nhưng cực kỳ có chiều sâu và tinh tế. Có vị đắng, đúng vậy — nhưng không phải kiểu đắng gắt, đối đầu như cách patchouli hay làm trong mấy mùi tone xanh. Thay vào đó, hoa nhài và ngọc lan tây cứ giữ một khoảng cách nhất định, trong khi gỗ tuyết tùng khô giữ vững cái khung — không hề thô lỗ, mà cực kỳ thanh lịch, sang trọng và đầy khí chất. Gỗ đàn hương chỉ thoảng qua một chút ngọt ngào thôi — nhưng tuyệt đối không phải là tâm điểm. Bạn chỉ có thể chạm tới sự ngọt ngào đó nếu bạn chịu "chơi" theo luật của nó. Và ngay cả khi đó, nó vẫn ẩn hiện dưới một lớp rêu xám mỏng manh của rêu sồi. Lần đầu mình gặp em No.19 EdT này cảm giác như từ đời nào rồi ấy... "Anh không nghĩ cái thứ nước xanh lè này thơm đâu... Anh thích mùi màu hồng trên người em hơn," David, vị hôn phu hồi đó của mình nói. Lúc đó mình mới 21, đang đứng ở quầy cùng anh ấy. Cuối cùng, tụi mình mang về Coco Mademoiselle. Đó là cách anh ấy muốn mình trở thành — một cô gái có mùi hương thật "xinh xẻo". Và đó là lý do tại sao năm 21 tuổi, mình chẳng thể nào hiểu nổi No.19. Hồi đó mình vẫn còn kiểu để mặc cho đàn ông quyết định xem mình nên thơm như thế nào. Lần tiếp theo mình chạm mặt cái "nước xanh" đó là nhiều năm sau — và mình không ngờ mình lại gặp nó trong hoàn cảnh như vậy. mình chuẩn bị kết thúc cuộc hôn nhân chưa trưởng thành của mình — cưới sớm, cưới một cách bốc đồng mà chẳng hiểu gì về ý nghĩa thực sự của nó. Ai lại đi ly hôn ở tuổi giữa 20 chứ? À, là mình đây. mình được cử đi gặp luật sư của David. Yvette, cô bạn thân của mình, đã đưa cho mình cái chai "nước xanh" đó: "Xịt cái này đi. Cho tỉnh táo lại." Lúc đó tâm trí mình chẳng còn tỉnh táo nữa — nhưng thôi kệ. Xịt vài nhát rồi mình lên đường. Lúc đầu, nó thậm chí còn chẳng giống mùi nước hoa. Chỉ là... một cái gì đó lạ lẫm, xa cách. Nhưng khi mình bước đi, mùi hương bắt đầu biến chuyển trên da — cái vị đắng và sự tươi mát sạch sẽ cứ đan xen vào nhau, thoang thoảng đâu đó giữa cổ tay và mũi. Thật khó hiểu, nhưng lại cuốn hút một cách không cưỡng nổi. Ngày hôm đó, mình đã được "làm quen lại" với No.19. Nó không giúp mình trở nên xinh đẹp trong mắt bất kỳ ai cả. Nó cho mình không gian. Sự điềm tĩnh. Một khoảng cách giữa bản thân mình và sự hỗn loạn xung quanh. Sau ngày đó, No.19 đã trở thành một phần không thể thiếu trong bộ sưu tập mùi hương của mình. mình dành trọn tâm huyết cho sự nghiệp. mình không còn là cô gái muốn thơm tho để chiều lòng chồng nữa. mình đã trở nên độc lập và cứng cỏi hơn. Từ 2016 đến 2020, giai đoạn quan trọng trong sự nghiệp, No.19 chính là mùi hương "ruột" của mình. mình làm giám đốc điều hành các chương trình chuyển đổi phức tạp, nơi mà việc điều phối các cuộc đối thoại là cực kỳ quan trọng. Các bên liên quan bất đồng quan điểm. Mọi người hỗn loạn. Những lời đổ lỗi. Những cuộc đấu đá chính trị nơi công sở âm ỉ. Và mình ở đó — được giao trọng trách phải đảm bảo mọi thứ phải chạy đúng tiến độ. mình bước vào, khoác lên mình cái "nước xanh" này. Và nó đã nói thay tâm thế của mình. Nó như muốn nói: "Hãy để mình ở đây. mình sẽ lắng nghe những nỗi thất vọng, những xung đột lợi ích của các bạn. mình sẽ đảm bảo tiếng nói của các bạn được lắng nghe — nhưng mình không hứa sẽ phục tùng. Chúng ta có kết quả cần đạt được và công việc cần hoàn thành. mình trân trọng góc nhìn của các bạn, ngay cả khi nó trái ngược với mình. Nhưng mình sẽ không để những đánh giá của các bạn về con người mình làm ảnh hưởng đến cảm xúc của mình. mình biết rõ mình đang làm gì."




























