Người dùng ẩn danh
Chai này chẳng giống chút nào với bản Pour Un Homme gốc của Caron luôn. Khác biệt đến mức cảm giác như nó thuộc về một dòng hoàn toàn khác ấy. Cứ tưởng tượng nó như một phiên bản ban ngày của Creed Aventus đi. Cách họ làm là pha trộn kiểu gì đó giống Issey Miyake L'Eau D'Issey (EDT), nhưng chỉ lấy cái nét cam chanh cay nồng với chút xanh mát thôi, chứ không có hoa hay mùi nước đâu. Mà lưu ý là mọi người nên xịt gấp đôi bình thường nhé, vì em này khá nhẹ. Dễ dùng cực kỳ luôn. Có em này với bản "le soir" nữa là coi như cân mọi tình huống trong đời rồi. Nói kỹ hơn chút nha. Mở đầu thì đúng kiểu một phiên bản ban ngày của Aventus. Nếu soi bảng thành phần thì thấy cực kỳ giống luôn. Một cú bùng nổ tươi mát của chanh và gừng tươi. Có thêm chút xanh cay nồng từ hoa oải hương lavandin (không phải lavender đâu nha) và một xíu khói nhẹ, vừa đủ để tạo chiều sâu và cá tính. Đến lúc lắng xuống thì nó mang phong cách kiểu Creed Himalaya, Paco Rabanne XS (1994) hay Issey Miyake L'Eau D'Issey (EDT), nhưng không hoàn toàn giống hệt cái nào cả. Vẫn còn chút dấu vết của Aventus nhưng nó lùi về phía sau rồi. Mình thấy em này được phối rất mượt, không có thành phần nào bị lạc quẻ hay làm mình thấy muốn giảm bớt nốt hương nào cả. Mình hoàn toàn hiểu tại sao họ gọi đây là "Le Matin" – nó sáng, tươi, sạch sẽ, một mùi lavandin xanh cay nồng mà không bị nồng mùi thuốc đâu. Sự ngọt ngào từ chanh và gừng giúp mùi hương này trở nên đầy sức sống. Nó đủ nhẹ nhàng để dùng ở văn phòng, nhưng nếu muốn đậm hơn thì cứ xịt thêm là xong. Mình cảm giác nếu là Creed hay mấy hãng tầm giá đó bán em này thì chắc chắn sẽ bán được giá cao hơn nhiều. Để dùng được cả ngày thì mình khuyên nên xịt ít nhất 10 shot. Bảo sao chai nhỏ nhất họ bán tận 125ml. Độ lưu hương cũng không đến nỗi nào, mà thực ra xịt 10 shot thì mùi gì cũng bám lâu thôi. Nếu săn được bản tester tầm 50 - 60 đô thì mình thấy quá ổn. Mình không nghĩ việc tăng nồng độ lên cao hơn sẽ giúp em này bám tốt hơn đâu, cứ nhìn Terre D'Hermes bản EDT so với bản "pure parfum" là hiểu. Đây là một mùi cực kỳ dễ dùng, có thể xịt mỗi ngày. Từ người mới chơi đến dân sưu tầm lâu năm đều sẽ thích thôi. Miễn là mọi người đừng kỳ vọng đây là một mùi ngọt lịm để đi quẩy hay kiểu mùi "blue" tắm gội thông thường. Giới trẻ dùng em này cũng rất hợp vì không hề bị già. Mùa xuân, mùa hè hay thời tiết nóng là lúc em này tỏa sáng nhất. Trong ba chai thuộc dòng này mà mình đang sở hữu (bao gồm cả bản gốc 1934 và Le Soir), mình thích Le Soir nhất. Điểm trừ duy nhất là lúc mở đầu có mùi nến thơm oải hương kiểu phấn và sáp hơi lạ, nhưng lúc lắng xuống thì đỉnh cực. Dù Le Matin là bản dễ dùng và đại chúng nhất, cả hai đều sẽ nhận được nhiều lời khen, nhưng mình thấy Le Soir hiện đại và nguyên bản hơn, trừ khi bạn đã có quá nhiều mùi iris dành cho ban đêm. Nhưng mà nhớ thử trước khi mua nhé, mình phải mất vài tháng mới thực sự cảm nhận hết cái hay của nó đấy. Tiện đây, nếu bạn thích mấy mùi này thì khả năng cao là sẽ mê em này: Armani Acqua Di Gio (bản gốc) và các bản clone chuẩn; Issey Miyake L'Eau D'Issey (EDT); Lacoste Blanc L:12:12 (EDT); Paco Rabanne XS (bản gốc); Hermes Terre D'Hermes (EDT) – chủ yếu là đoạn lắng xuống; Creed Himalaya; Creed Aventus và các bản clone của nó (cho đoạn mở đầu); và vô số các mùi cam chanh trong chai màu trong hoặc trắng từ thời thập niên 90. Đó là vài cái tên mình nhớ ra ngay lúc này.











