Người dùng ẩn danh
Mùi hương thì giống Penhaligon's Sartorial, nhưng mà không có cái hậu ngọt mật ong và độ lưu hương thì kém hơn. Tôi mua em này trong một cái chai hình tẩu thuốc lá. Với nhiều người, vô tình tìm lại mấy món Avon cổ điển giống như một tấm vé quay về tuổi thơ vậy. Nó làm ta nhớ về những người lớn trong nhà ngày xưa hay dùng Avon, Clubman hay Brut... Có lẽ họ nhìn mùi hương này với cái vẻ vừa yêu vừa chê, kiểu như nhìn mấy mảng tường ốp gỗ hay quần ống loe ngày xưa: "Nhớ thật đấy, nhưng giờ ai mà dùng mấy thứ lỗi thời này nữa?". Thế nhưng mà, mấy con xe Jeep Grand Wagoneer 40 năm tuổi (có ốp gỗ luôn nhé) giờ lại được đấu giá tới 80,000 đô. Hay mấy ngôi sao rock, pop đình đám nhất bây giờ lại đang diện quần ống loe với áo vest ve rộng. Vậy là sao nhỉ? Đúng là nỗi nhớ có sức mạnh khủng khiếp thật. Gen Z với Millennials tụi tôi đang ở một vị thế rất hay. Tụi tôi được tự do lãng mạn hóa và sở hữu những thứ mà thế hệ trước muốn quên đi hoặc đánh mất. Đa số tụi tôi không lớn lên cùng Avon, nên không có ký ức ràng buộc, cứ thế mở nắp chai ra và biến nó thành phong cách riêng của mình. Nếu đã khoác lên mình những bộ đồ của "các cụ" rồi, thì tại sao không xịt luôn cái mùi của các cụ cho đủ bộ? Nhưng với tôi, người đàn ông đó chẳng hề già chút nào. Có thể ông ấy đã già trong mắt con cháu, nhưng khi tôi dùng lại chai nước hoa cũ mà ông để lại, tôi như đang bước vào phiên bản trẻ tuổi hơn của ông. Ở đó, ông ấy mạnh mẽ, đầy tham vọng, tự hào và quyết đoán. Tất cả những điều mà tôi hằng ao ước. Có lẽ tôi xịt chút Thai Winds, đeo chiếc đồng hồ Waltham với hy vọng một chút tinh thần đó sẽ truyền sang mình. Hoặc cũng có thể, tôi chỉ đang quá lãng mạn hóa mọi thứ thôi.






















