Tôi múc Vetiverich là chai thứ hai trong series này. Ban đầu tôi ưu tiên Wood Legacy vì nghe lạ lạ, nhưng thề là Vetiverich hớp hồn tôi ngay từ lần ngửi đầu tiên. Về cái chai thì nhìn qua cứ tưởng giống dòng Metallics, nhưng hóa ra là giống dòng Le Parfum. Bỏ nắp ra là y hệt nhau luôn, chỉ khác mỗi cái dáng nắp thôi. Nói về mùi thì tôi thấy nó như được truyền cảm hứng từ Encre Noire EDT vậy, kiểu hương vetiver đậm mùi rễ cây, đất và mực. Một kiểu vetiver khoáng đạt, gỗ, biến chuyển linh hoạt nhưng vẫn giữ cái chất đất ẩm đặc trưng.
Mở đầu là một tổ hợp citrus xanh mướt với tinh dầu vỏ chanh, cam đắng và cam bergamot, hơi nồng mùi cồn một chút. Phía sau đó là một cảm giác lạnh lạnh, kiểu ozone với kim loại, cứ như là ngửi thấy không khí trong lành ngay trước khi một cơn mưa mùa hè đổ xuống ấy. Mùi lê thì tôi không cảm nhận rõ lắm, chắc tại mũi tôi hơi kém với mấy nốt trái cây tổng hợp này. Còn hoa nghệ tây thì ban đầu hơi gắt, làm nốt mở đầu hơi bị "bẩn" một tẹo. Nhưng mà khi mùi cồn bay đi thì citrus chua thanh kết hợp với nghệ tây cay nồng tạo nên một tổ hợp khá ổn. Đừng lo, nó không phải kiểu nghệ tây đậm đặc, u uất như mấy dòng nước hoa Trung Đông đâu. Cùng lúc đó, các nốt hương gỗ từ Iso E Super bắt đầu trỗi dậy. Mở đầu tươi mát, hơi đắng và tuyệt đối không một chút ngọt nào.
Tầm 10 phút sau, mùi hương ấm dần lên, chuyển sang phong cách hoa cỏ xanh mướt. Lạ cái là tùy khoảng cách mà ngửi sẽ ra hai mùi khác nhau. Nếu đứng xa, tôi cảm nhận được những bông hoa màu tím như oải hương, tử đinh hương và cả hoa hồng dịu dàng. Nhưng nếu đưa mũi sát vào da thì nốt xanh của lá cây, hoa violet, nhài, xô thơm và phong lữ lại chiếm ưu thế. Kiểu như những chiếc lá xanh mướt, mọng nước tạo nên một tổng thể xanh, hơi phấn, vừa ozone vừa kim loại. Có lúc tôi thấy nó hơi giống mùi hoa nhài bị héo, kiểu mấy nụ nhài trắng để vài ngày chuyển sang màu vàng ấy. Nhưng tôi nhắc lại là chỉ khi dí sát mũi vào chỗ xịt thì mới thấy vậy thôi, còn ngửi bình thường thì không sao. Nhìn chung, tầng hương giữa mang phong cách mọng nước, xanh, hoa cỏ và hơi hướng nhựa cây.
Mùi hương giữ phong cách này trong vài giờ rồi mới chuyển sang nốt cuối. Lúc này, vetiver xuất hiện rõ rệt, gợi nhớ đến mùi sơn mới và dầu thông. Thậm chí là mùi da bóng thường thấy trên mấy món đồ hiệu xa xỉ như túi xách, giày da. Một lớp màn mùi xạ hương, ẩm, long não, hơi khói và nhựa cây lưu lại trên da suốt nhiều giờ, điểm xuyết thêm chút hương kim thông. Phải dùng vài lần tôi mới thực sự hiểu hết cái "cá tính" của em nó. Có thể tóm gọn là: citrus xanh $\rightarrow$ hoa cỏ xanh $\rightarrow$ gỗ và đất, kết thúc bằng một chút hổ phách hoàn hảo. Xuyên suốt hành trình là vetiver và gỗ tuyết tùng làm chủ đạo. Bật mí cho mấy ông ghét coumarin là chai này không hề có vanilla hay tonka để làm ngọt đâu. Ai không thích mùi ngọt thì múc ngay em này.
Chốt lại là khi đặt cạnh Encre Noire, Vetiverich có cực kỳ nhiều điểm chung. Có lẽ Vetiverich ít khói hơn, dù vẫn đi theo hướng mùi mực. Cái nốt mực này tạo nên một điểm nhấn cực cuốn, vừa ám khói vừa có mùi long não. Tôi xịt em nó vào một ngày Chủ nhật tháng 6 hơi nóng, và phải công nhận là hiệu năng làm tôi hài lòng. Không hề gây khó chịu. 3 tiếng đầu thì rõ mồn một, sau đó thấm dần vào da. Kiểu nước hoa phân tử ấy, lúc đầu quen mùi rồi tưởng hết, nhưng thỉnh thoảng nó lại thoảng lên cực rõ. Em này cực hợp cho mùa xuân thu hoặc mùa hè, dùng ban ngày hay ban đêm lúc nắng tắt đều ổn, nhất là khi khoác lên mình những bộ đồ vải lanh, vải gai hay sơ mi trắng. Đúng là trực giác của tôi không sai, em này không làm tôi thất vọng.
Tôi review dựa trên chai tôi sở hữu từ tháng 6/2024 (mã BC 41020).