Duy Khôi Chu
Tôi có tậu một chai Vermeil Pour Homme hồi mùa thu năm ngoái và mê mẩn nó luôn. Đó là một mùi hương cực ổn mà giá lại rẻ, đựng trong cái chai nhìn lạ lắm, kiểu như cái bật lửa mà xịt nước hoa từ bên cạnh ấy. Mà cái hộp nhựa đi kèm hơi mỏng manh, cảm giác kiểu rẻ tiền hay là "sang chảnh kiểu rẻ tiền" cũng không rõ nữa. Con Vermeil White này thì có thiết kế y hệt, chỉ khác là màu trắng thay vì màu đỏ nâu thôi. Lúc mới xịt chai này tôi cũng chẳng biết nó ra sao vì chả thấy note hương hay review nào cả. Chủ yếu là thấy trên Amazon bán có 9 đô lại còn được freeship nên tôi chốt luôn. Nói tóm lại thì đây là kiểu mùi hoa cỏ, gỗ và xạ hương, có chút cảm giác tươi mát kiểu nước hay bầu trời gì đó. Nó cũng có tông xanh nữa... nhưng không phải kiểu xanh tươi sáng của aldehyde đâu, mà là kiểu xanh mướt của cây cỏ. Dù không đến mức khó chịu, nhưng thú thật là tôi không "hợp rơ" với em này cho lắm. Cái mùi thảo mộc của nó cứ bị sai sai thế nào ấy. Nó không phải kiểu mùi thảo mộc dễ chịu, mà giống kiểu mùi cỏ cây tươi còn đang cắm trong đất hơn. Bình thường tôi không khoái mấy dòng hương aquatic lắm, vì cái note biển hay muối trên da tôi hay bị ra mùi giống salad dưa chuột. Ở chai này thì không bị vậy... nhưng tôi lại không thích vì những lý do khác. Độ lưu hương của Vermeil White trên da tôi ở mức trung bình thôi. Nói chung là tôi đang phân vân giữa thích và không thích. Em này không thể nào bằng được bản Vermeil Pour Homme đâu.













