Người dùng ẩn danh
Hồi năm 2007, tui với ông xã (lúc đó là vị hôn phu) dọn về một cái thị trấn nhìn chán đời nhất nước Anh luôn. Đến mùa hè, tui cùng mấy người bạn làm một chuyến đi London. Sau một ngày dài, cả đám ghé vào cái pub tên là Shakespeare's gần ga Victoria. Ngồi bàn bên cạnh có hai cô gái, mà trong đó có một bạn xịt cái mùi thơm xỉu, kiểu thơm nhất thế giới luôn á! Lúc đầu tui cũng ngại hỏi người lạ về nước hoa lắm, nhưng mà sau vài ly bia thì tui với bạn quyết định tiến tới hỏi cho bằng được... Bạn đó mở túi ra cho tui xem một cái chai to đùng, nhìn lạ hoắc tui chưa thấy bao giờ. May mà bạn tui nhanh trí lấy bút ghi lại cái tên đó ra giấy. Vừa về đến nhà là tui bật máy tính lên Google tìm liền. Mà lạ cái là tìm hoài không ra, kiểu như cái nước hoa này không tồn tại luôn á! Tui hoang mang cực kỳ vì rõ ràng tui đã cầm trên tay và được thử mùi rồi mà. Tìm mãi tìm mãi thì tui mới phát hiện ra đó là một bản dupe của Angel! Trời ơi, lúc đó tui kiểu "phải chốt đơn em này ngay và luôn!". Nếu không mua được đúng cái chai bạn kia dùng thì tui phải mua bản gốc cho bằng được. Tui cứ lải nhải suốt ngày về nó, làm ông xã tui chịu không nổi, bảo là "thôi được rồi, đi mua đi cho em im miệng". Thế là tui ghé một cửa hàng nước hoa ở trung tâm thương mại gần nhà, ông xã hỏi xem có Angel không rồi mua cho tui một chai nhỏ xíu giá tầm 15 hay 18 bảng. Lúc đó tui sướng rơn luôn, đúng là hạnh phúc đôi khi đơn giản vậy thôi ;) Tui cứ đinh ninh nó là hàng chính hãng cho đến khi tui gia nhập perfumista. Tiếc là khi xịt lên da tui, nó không thơm như trên người cô bạn ở pub kia. Mùi nó thiên về nam tính hơn. Nhưng mà hôm nay xịt lại tui vẫn thấy thích, dù trên da tui nó không ra được cái chất socola hay kiểu ngọt ngào. Tui cũng có thử sample của bản formulation hiện tại, mà nhớ là tui không mặn mà lắm.




















