Alice Hà
Lại một lần nữa tui thấy nể mấy cái tiệm đồ cũ, thi thoảng lại săn được mấy mẫu nước hoa sample đời cổ nằm trong mấy cái túi nilon chung với sơn móng tay, xà phòng khách sạn với mấy đồ skincare sample. Nhờ vậy mà tui hốt được một em sample Breathless từ năm 1987, vẫn còn nguyên trong phong bì giấy bồi dập chữ vàng sang xịn, kèm theo câu slogan "Leave him Breathless". Xịt lên da thì mùi đầu tiên tui cảm nhận được là kiểu Chanel No. 5 pha với nhựa mộc dược, chắc là do có aldehyde đó. Rồi tui ngửi thấy mùi ngò rí, hương trầm với rêu sồi, còn húng quế thì hoàn toàn không thấy đâu hết. Mấy nốt hương còn lại thì khó phân biệt quá, tụi nó hòa quyện vào nhau đều tăm tắp. Tui cũng không rõ là do chất lượng sản xuất hay tại mẫu này cũ quá rồi nữa. Nhưng mà nói đi cũng nói lại, đây đích thị là kiểu nước hoa của mấy quý bà mặc áo lông thú. Sang trọng thật đấy nhưng mà hơi bị "cổ lỗ sĩ". Cái thứ mà ngày xưa từng bí ẩn và quyến rũ thì giờ đây lại gợi nhắc tui về mấy cái hộp phấn vàng, tất da chân có đường may với mấy cái lô cuốn tóc. Tui cũng chẳng biết có giữ em này lại không, vì tui không tưởng tượng nổi mình xịt mùi này sẽ ra sao, vả lại tui cũng có vài chai "mùi quý bà" khác mà tui thích hơn (như Mariella Burani chẳng hạn). Có khi em này lại quay về tiệm đồ cũ, rồi lại rơi vào tay một ai đó trong một cái túi đựng đồ vệ sinh khác cũng nên.



















