Pauline Minh Phạm
Không tin được là mình vừa nhận được nó hôm nay - một chai bé xíu, nước hoa chỉ còn khoảng 1/3. Nhãn dán thì bay sạch rồi, mình cứ ngỡ là không biết tên luôn, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy tên được dập chìm, nên là... tèn ten, mình tìm ra rồi nè. Ấn tượng đầu tiên là: wow, cái này cứ như bản cô đặc của mấy mùi hương hot từ thập niên 60 ấy, kiểu Soir de Paris hay White Linen, lại còn thoáng thoảng chút gì đó giống Blue Gass nữa. Mùi hoắc (patchouli) hiện lên cực rõ, nhưng mà kiểu sang xịn mịn, thanh lịch lắm, chứ không phải cái kiểu mùi hắc hắc cháy cháy rẻ tiền mà tụi mình hay xịt hồi cấp 3 đâu. Nó giống như được chải chuốt kỹ càng, khoác lên mình bộ đồ cashmere lụa là vậy đó. Nói chung là cả một bầu trời thập niên 60 trong một chiếc chai, mình dám cá là nếu được ngửi mùi hoắc yêu thích của Jackie O. thì chắc cũng gần giống thế này. Mình ngửi thấy cả cẩm chướng, hoa hồng, nhưng cái lõi hổ phách trầm đậm, tối màu cứ tỏa sáng xuyên qua lớp vỏ bóng bẩy bên ngoài. Mấy nốt hương giữa thì hơi 'hoang dã' làm mình hơi choáng ngợp một chút, cứ rung động với xạ hương, nhựa cây (có thể là trầm oud??), muối, vanilla đen và mấy loại tinh dầu quý giá khác. Nhưng mà điều làm mình bất ngờ nhất là mùi hương lại sạch sẽ một cách lạ lùng. Cảm giác rất dễ chịu, hơi nặng đô một chút nhưng không hề bị dính dớp hay gây ngộp. Lúc mang về mình phải gói trong giấy để tránh dính ra mọi thứ, và nói thật là giờ mình vẫn giữ tờ giấy thấm nước hoa đó vì nó làm cả căn phòng thơm nức. Tiếc là cái nắp không chịu được thử thách của thời gian nên nhìn hơi trầy, lớp sơn bạc (mình biết trong ảnh là màu vàng nhưng của mình là bạc nhé) bị bong ra một chút. Mà thôi, giờ nó như một món cổ vật lịch sử rồi, nên mình sẽ nâng niu hết mức. À, mình đã nói là mình mê nó chưa nhỉ? Mê xỉu luôn!

















