Người dùng ẩn danh
Gửi Aigner nè, hey girly... từ một người Munich gửi đến một người Munich... mình phải nói thật là cái font chữ trên chai nhìn không ổn chút nào, đổi đi nha, thân ái 🫡 Còn lại thì... u là trời, sao mà nó đỉnh thế này⁉️ Thú thật là trước giờ mình chẳng bao giờ ngó ngàng tới Aigner vì giá chát mà vibe thương hiệu cũng không hợp với mình (một là vì đây là 'brand nhà giàu Munich' không phải gu mình, hai là mình thích mấy hãng kiểu phô trương hơn như Escada chẳng hạn). Nhưng rồi mình ngẫu hứng chốt đơn em này khi đang đi mua đồ makeup drag ở Rossmann, lại đúng lúc giảm giá chồng giảm giá nên thôi, quất luôn. Hy vọng là em nó không bị ngưng sản xuất, chứ thời buổi này thì... ai biết được. Dù bình thường mình mê mấy thứ kiểu hồng rực rỡ, điệu đà như mấy em búp bê Catty Noir hay Draculaura hay để trên bàn trang điểm, nhưng lần này mình lại chọn Ti Bacio. Chủ yếu là vì thấy có cacao là mình 'phát cuồng' luôn. Tiếc là nó không phải kiểu cacao đậm, sâu và quyến rũ kiểu 'gái hư', nhưng em này vẫn đủ sức 'chọi' lại với mấy mùi nồng đậm mà mình hay dùng. 1 điểm cho Aigner nhé. Mình cực thích nốt hương đầu, dù mình vốn không ưa cam chanh. Mình nghĩ là nhờ có ngải cứu (artemisia) giữ nhịp nên tạo ra cái vị đắng và sắc, giúp mình dễ chấp nhận hơn vì cam chanh thường không hợp với da mình. Mùi này kiểu như một ly cocktail mạnh nhưng mượt mà. Có hương lê và cam, nhưng không hề bị kiểu quả chín quá mức mà rất tươi và giòn (dù mình cũng thích mùi quả chín, kiểu ngọt ngào đậm đặc). Các nốt hoa cũng xuất hiện nhưng không theo cách mình nghĩ. Hoa nhài luôn hiện rõ trên da mình, kiểu như tiếng gót giày cao gót gõ lộc cộc vậy, nhưng ở đây thì em nó lại khá khiêm tốn, kiểu như một anh vệ sĩ đứng sau hỗ trợ thôi. Còn hoa hồng á? Ồ, có gì đó thú vị ở đây nha! Là một fan cứng của Lush, mình biết rõ mồn một mùi Glen Cocoa. Sự kết hợp giữa chocolate và tinh dầu hoa hồng luôn tuyệt vời, và ở đây mình có thể nói: đây là phiên bản cực kỳ tinh tế của Glen Cocoa. Hoa hồng cũng nhẹ nhàng, nhường sân khấu cho ngôi sao chính là cacao và vanilla. Có một sự tươi mới của hoa hồng hòa quyện vào vị ngọt, kèm theo một chút sắc sảo của aldehyde, nhưng cả hai loài hoa đều không lấn át mùi hương. Thật sự bất ngờ vì thường mấy chai hoa hồng và nhài mình dùng cứ như đang 'đánh nhau' vậy. Ngôi sao thực sự là cacao và vanilla (xin lỗi ambroxan nhé, bạn không phải siêu sao nhưng vẫn có tên trong đội hình!). Chai này không đi theo hướng ngọt lịm kiểu xa hoa, mà làm mọi thứ trở nên tươi mới hơn bình thường. Nốt cacao thiên về kiểu hạt nib hoặc bột cacao nguyên chất không đường; hơi sáp và đắng nhẹ, nhưng vẫn ấm áp và dễ chịu. Vanilla cũng không bị kiểu siro, mà giống như chiết xuất chất lượng cao được rắc lên vậy. Đủ ngọt nhưng vẫn rất tươi và ấm. Mình vẫn cần test thêm độ lưu hương và xem sau khi ủ (macerating) thì thế nào, nhưng độ tỏa hương thì đúng là bất ngờ! Không đến mức 'đập vào mặt' hay ồn ào như mấy cái loa phường ở khu Nuyorican (kiểu Mugler/Cavalli/Escada!), nhưng nó tỏa tốt hơn mình tưởng đối với một 'brand nhà giàu Munich'. Thêm điểm cho Aigner! Thiết kế chai thì vẫn cần chỉnh lại, nhưng về mùi thì bạn làm quá đỉnh! Thật lòng thì dùng vào mùa đông là chuẩn bài nhất, nhưng ai biết được, mình xịt vào mùa hè chắc cũng chẳng ai phát hiện ra đâu. Để lúc đó mình test thử. Chốt lại là: Đỉnh chóp! EDIT (không phải edit về việc ủ hương): Mình định viết một đoạn về việc có người nói nhầm davana thay vì ngải cứu, nhưng mình nghĩ chắc do cách dùng từ thôi. Đây đúng là mùi ngải cứu. Mình cũng rất quen với mùi davana, nó thiên về mùi rượu và ấm hơn cái này, nên mình nghiêng về giả thuyết là ngải cứu. Có thể mình sai, hoặc mình đang nói nhảm thôi thì sao!




















