Người dùng ẩn danh
Mẹ tôi từng dùng chai này vào những năm 1992, 1993. Đó là chai nước hoa "xa xỉ" đầu tiên của bà. Hồi đó tôi còn chẳng biết Lalique là cái gì luôn. Bà đã phải dành dụm tiền để mua nó từ đâu không biết nữa. Nó chẳng giống mấy loại nước hoa Avon của bà chút nào... chỉ riêng cái chai thôi đã toát lên vẻ sang trọng rồi. Bà còn trưng nó ở phòng khách như một món đồ trang trí, người ta cứ tưởng đó là bình hoa cơ. Ngày nào bà cũng xịt một chút, cứ thế cho đến khi hết sạch. Đây là một mùi hương hoa cỏ trái cây. Hồi tôi 10 tuổi, cứ hễ lúc nào mẹ không để ý là tôi lại lén xịt một ít lên cổ tay mình. Tôi nhớ là mình ngửi thấy mùi hoa cỏ kiểu gì đó rất trừu tượng, mà phải đến tận bây giờ, sau bao nhiêu năm trải nghiệm đủ loại mùi hương, tôi mới có thể phân tích kỹ được. Chủ yếu là hoa diên vĩ và hoa nhài. Sự kết hợp giữa hoa hồng và diên vĩ làm mùi hương rất nồng nàn hương hồng, nhưng tôi nhớ rõ là nó thiên về hoa trắng hơn, chính là cái vẻ rực rỡ của hoa nhài. Ngoài ra còn có một chút cay nồng của đinh hương và hương trái cây từ các loại quả mọng và lê. Khi hương cuối lắng xuống thì sẽ là gỗ đàn hương, vanilla và xạ hương, trong đó vanilla là nổi bật nhất. Một mùi hương cực kỳ dễ chịu. Thật là một bi kịch khi chai này đã bị ngừng sản xuất. Tôi có kể cho mẹ nghe về mùi hương này, và bà đã chia sẻ lại những kỷ niệm xưa cũ, hai mẹ con đã có một khoảng thời gian trò chuyện rất vui vẻ. Bà thấy nó trên perfumista và ước gì có thể mua lại được. Thật tiếc là cả bà và tôi đều không thể.

























