Người dùng ẩn danh
Kiểu như thạch hoa hồng bồng bềnh ấy. Thôi kể cho nghe nè, tui là một đứa nghiện nước hoa nặng, tiêu xài không biết điểm dừng, lúc nào cũng tìm cách tự huyễn hoặc bản thân để mua sắm cho sướng. Thế là tui "lôi kéo" luôn cả đứa bạn cùng phòng, nó vừa phải nghe tui lảm nhảm về nước hoa, vừa tiếp tay cho cái thói quen này. Giờ nó cũng bắt đầu lấn sân sang Memo với Diptyque nhờ mấy mẫu sample tui với nó đặt chung - tui thì cứ như phụ huynh cổ vũ, vỗ tay hớn hở theo từng bước tiến của nó vậy. Cách đây một tuần, tui cho nó xịt thử sample Délire; tại tui đang mê Santal Précieux nên nghĩ thôi thì cùng nhau khám phá nhà Caron luôn cho tiện. Nói hơi dài dòng, nhưng tui muốn kể về cảm nhận của bạn tui về chai này, vì nó khác hoàn toàn với tui. Nó bảo mùi này tươi và ngọt, kiểu như một vườn hồng còn đọng sương sớm. Còn tui thì... không hề. Với tui, mùi hồng này quá ngọt và "ngoan", thiếu hẳn cái vị chua gắt của chanh hay độ sâu mượt mà. Tui cũng chẳng thấy mùi phong lữ tươi mát, chỉ thấy một mùi hồng dịu dàng thôi. Vì thiếu mấy nốt xanh nên tui không cảm nhận được đây là một bông hoa thật. Không có cuống, không lá, cũng chẳng có gai; vì mấy thứ đó thường đắng, nhọn và... "thiếu lịch sự". Nhưng mà mùi này đủ mỏng nhẹ để cái sự ngọt ngào không bị nồng gắt, lại có chút acid nên vẫn thấy thú vị. Nó giống như một miếng thạch màu hồng nhạt, ngọt ngọt, mỏng manh và hơi rung rinh vậy đó. Chắc là do nốt vải, nó dịu dàng, thơm mùi hoa và tạo ra cái cảm giác mướt mướt như thạch. Délire dịu dàng và cân bằng đến mức toát lên vẻ sang chảnh, quý phái. Đây là một mùi hương "vừa đủ" dành cho những người "vừa đủ" - kiểu những người thích sự xinh xắn, thích né tránh những mùi hương, suy nghĩ hay những niềm vui quá táo bạo.











