Người dùng ẩn danh
Đây là mùi hương duy nhất mình thực sự thích. Có hai lý do thôi: Thứ nhất là mùi hương cực kỳ xuất sắc (mình sẽ giải thích sau). Thứ hai là nó chứng minh được Dita chỉ là một kẻ lừa dối. Mình cũng sẽ nói rõ điều này luôn. Bắt đầu với cái chai nhé. Với gu của mình thì nó tuyệt đẹp, cả hai phiên bản mình đều sở hữu. Đúng chất Art Deco, đặt trên bàn trang điểm nhìn sang xịn mịn lắm. Chai này do một nhà thiết kế người Đức làm và từng đoạt giải danh giá rồi, hoàn toàn xứng đáng. Nó có chiều sâu hơn hẳn mấy kiểu chai hiện đại nhàm chán bây giờ. Mình vốn mê mấy kiểu chai vintage hoặc lấy cảm hứng từ vintage, vừa cầu kỳ vừa đẹp. Cái bản nhỏ mang theo trong túi xách cũng rất tiện... Nếu cô ấy chỉ tập trung vào nước hoa và chai lọ, nâng cấp chất lượng thủy tinh lên, thêm mấy chi tiết như tua rua lụa Nhật hay đá đỏ thật, rồi làm cả bản refill nữa thì mình sẽ cực kỳ hạnh phúc... cô ấy đã có thể tạo nên một di sản. Nhưng không, cô ấy lại quyết định khai tử mùi hương này. Một sai lầm cực lớn. Vì nước hoa này thực sự quá tuyệt vời. Một sự hòa quyện độc nhất vô nhị. Đây là một trong những mùi hương da thuộc đỉnh nhất mà mình từng biết trong nhiều năm qua. Cảm giác như mùi da thuộc trên làn da trần vậy. Ngửi kỹ một chút sẽ thấy nó tuôn trào như một dòng thác hoa tiare Tahiti và hoa hồng Bulgaria, được bao bọc trong lớp da thuộc. Một sự kết hợp hoàn hảo, cấu trúc mùi rất tốt. Nếu được, mình muốn nó đậm đặc hơn, mạnh mẽ hơn và nốt mở kéo dài hơn chút nữa. Mùi hương mở đầu với cam bergamot tươi mát, hoa mẫu đơn và tiêu Bourbon. Sự kết hợp này hiệu quả cực kỳ, mang lại cảm giác bí ẩn và có chút kiêu kỳ. Dù hoa mẫu đơn trông có vẻ dịu dàng nhưng thực chất nó là một loài hoa rất kiêu sa. Giống như một người phụ nữ đẹp, biết rõ sức hút của mình và luôn dùng sự kiêu kỳ để tự bảo vệ bản thân vậy. Nốt tiêu Bourbon thì đầy lôi cuốn, kiểu như đang nói: "Hãy chú ý đến tôi, hãy ngắm nhìn thôi, đừng chạm vào". Một sự quyến rũ đầy riêng tư. Phần hương giữa chắc chắn là hoa hồng Bulgaria, hoa tiare Tahiti và hoa nhài, đặt trên nền ấm áp của trầm hương, hoắc hương, xạ hương, gỗ guaiac và đàn hương... cũng có một chút hổ phách phấn nữa. Kết thúc bằng một tông mùi phấn nhẹ nhàng, đậm chất vintage. Độ tỏa hương thì tuyệt vời, bám tỏa mạnh mẽ cho đến tận những nốt cuối cùng. Xịt lên tóc hay quần áo đều cực ổn. Vài năm trước khi đi Paris, mình và chồng có đi xem Dita diễn ở Crazy Horse. Đắt đỏ, bị thổi phồng quá mức và thiếu sáng tạo. Chỉ diễn vài phút thôi. Một người phụ nữ đang dần già đi, thấp bé, đầy đường cong nhưng lại hay e thẹn. Mình đoán cô ấy có đội ngũ quản lý giỏi, vì cô ấy đang bán một "câu chuyện" chứ không phải thực tế. Cô ấy là một cỗ máy kiếm tiền. Mình nhớ có lần cô ấy nói trong phỏng vấn là "Tôi tự tạo kiểu tóc cho mình...", nhưng thực tế không phải vậy. Cô ấy có sáng tạo không? Không hề. Tất cả chỉ là sự mô phỏng lại những gì chúng ta đã thấy trong lịch sử, rồi gom lại dưới cái tên của một người phụ nữ đẹp. Mình có cả cuốn sách về dấu nốt ruồi của cô ấy, tất cả lời khuyên đều lấy từ các minh tinh thời kỳ Hollywood cổ điển. Ít nhất thì cô ấy cũng có nghiên cứu. Nhớ lời khuyên về son đỏ không? Chẳng có cái nào đến từ dòng ArtDeco mang tên cô ấy cả, dù cô ấy từng nói là mình tự tạo ra. Vậy là bạn có cơ hội làm dòng trang điểm nhưng lại chẳng dùng chính nó sao? Thôi đi. Coco Chanel còn dùng Chanel No.5 cả đời đấy thôi. Tất cả những gì cô ấy làm chẳng liên quan gì đến lối sống vintage thực thụ cả. Thậm chí, cô ấy còn là nhân tố phá hủy lối sống đó. Từ phim ảnh cho đến nước hoa... cô ấy sẽ làm mọi thứ để kiếm tiền, bán những thứ hào nhoáng ảo ảnh để bản thân không phải sống một cuộc đời vintage thực sự. Cô ấy chỉ là một lớp vỏ bọc, giống như mấy con búp bê Hollywood khác thôi. Một sản phẩm của sự ảo tưởng và dối trá... Nhưng về nước hoa thì mình yêu nó. Nhà làm hương đã làm quá tốt. Họ đã tạo ra một thứ khiến Dita trở nên mờ nhạt, một thứ hoàn toàn không liên quan đến con người cô ấy.





























