Người dùng ẩn danh
Djedi từ lâu đã được coi là một "kiệt tác bị lãng quên" trong lịch sử nước hoa, và khi mình xịt thử từ cái vial 0.5ml (chắc là bản tái bản năm 1997), mình thấy danh xưng đó hoàn toàn xứng đáng. Hiếm khi nào một dòng nước hoa lại đạt đến độ hoàn hảo sớm như vậy, nhưng mà là Jacques Guerlain làm thì có gì lạ đâu, đúng kiểu là chai leather chypre đỉnh nhất mọi thời đại luôn. Về mùi hương thì Djedi hơi đơn điệu một chút, không có kiểu phân tầng rõ rệt như mấy chai cổ điển khác. Mình cảm nhận được hết các thành phần ngay khi vừa xịt, dù mình dùng cực ít. Cốt lõi của nó là sự kết hợp giữa hương động vật, da thuộc, cỏ hương bài và rêu sồi, nhưng được cân bằng cực kỳ tinh tế, tạo ra cảm giác như mùi sàn rừng hòa quyện với da thuộc. Nó mang lại sự an ủi từ những thứ xưa cũ, kiểu như gỗ bóng của ghế nhà thờ, một chiếc găng tay da sờn, hay những tàn tích phủ đầy dây leo trên vùng đất hoang. Với mình, nó gợi nhớ đến một tòa lâu đài thời Trung cổ hơn là Ai Cập, với một ngọn lửa cháy âm ỉ trong góc phòng và những tấm da thú sưởi ấm chiếc giường giữa căn phòng lạnh lẽo, ẩm thấp. Nghe thì có vẻ khô khan, nhưng Djedi đã bù đắp bằng một chút quế và có thể là cả vanilla, tạo nên một chút ấm áp và ngọt ngào len lỏi trong cái lõi khô khốc đến tê người. Đó chính là điểm làm nên vẻ đẹp của nó: những nốt hương cuối tạo nên một không gian rộng lớn, u tối, nơi một chút gia vị ngọt ngào cháy âm ỉ, giống như cấu trúc của một nguyên tử với hạt nhân nhỏ xíu và các electron bay xa, hay như một linh hồn dịu dàng đang vất vưởng trong một ngôi mộ cổ. Tuy tuyệt vời nhưng Djedi lại có những điểm khiến mình hơi băn khoăn về thị trường nước hoa. Nó đã bị ngừng sản xuất từ lâu, và việc Guerlain không tái bản trong thế kỷ này cho thấy nó không được nhiều người ưa chuộng (chắc vì mùi quá "vintage", thậm chí là hơi nguyên thủy). Cấu trúc của nó tuy đẹp nhưng không quá phức tạp, nên về lý thuyết là dễ làm nhái. Mình đã thử 3 chai kiểu "clone" (mình gọi là Djedoids), nhưng chẳng chai nào thực sự gây sốt: - Onda của Vero Profumo (bản Extrait hoặc Voile d'Extrait): Gần với Djedi nhất, gần như y hệt nhưng có vài điểm khác. Quế được thay bằng ngò rí, vanilla thay bằng mật ong và có thêm bạc hà. Onda mang tính thử nghiệm hơn, ít chất vintage hơn, thách thức và thú vị hơn nhưng lại không mang lại cảm giác an ủi ấm áp bằng Djedi. Đây là bản tiến hóa rõ rệt nhất từ concept của Djedi mà mình thấy. - Vetiveria Animalis của Angelos Creations Olfactives: Cũng rất gần, nhưng nốt da thuộc từ nhựa bạch dương quá mạnh, đẩy mùi hương đi quá sâu vào hướng animalic và làm mất cân bằng. Mình thích nó, nhưng vẫn chuộng Onda hơn. - Thebes của Sultan Pasha: Theo mình thì chẳng giống Djedi mấy, mà lại khó ngửi hơn nhiều. Dù đã biến mất từ lâu, mình thấy mình cũng không nhớ Djedi quá nhiều. Mỗi khi ngửi lại trên tay, mình chỉ cảm thấy vui vì thế giới này đã từng tồn tại một thứ đẹp đẽ đến vậy, dù chỉ trong một thời gian ngắn.

























