Richard Hà
Trời đang nóng tầm 38°C mà mình lại đang xịt Dune EdT. Bảo là liều ư? Chắc chắn rồi. Nhưng mà Dune cũng "liều" vậy đó. Có người bảo mặc một mùi amber kiểu cổ điển vào ngày nóng nực thế này là ngớ ngẩn? Không đâu, mình thấy xịt em này không hề ngớ ngẩn chút nào, nó cực kỳ thông minh và tinh tế theo một cách rất riêng. Thú thật là đây không phải phiên bản Dune mình mê nhất, mình thích bản Esprit de Parfum hơn (ai tò mò thì xem review bản đó nha). Nhưng nếu mà bị ép phải chọn một bản duy nhất để bảo vệ bằng cả tính mạng, chắc mình cũng "đổ mồ hôi hột" vì phân vân mất. Nói chung là cả ba nồng độ đều là những kiệt tác. Điểm hay là mỗi bản lại có cách thể hiện khác nhau rất hợp lý – một khái niệm mà nhiều brand bây giờ chẳng còn mặn mà nữa. Ví dụ như bản EdT amber đậm đà này, giữa cái nóng như thiêu như đốt, nó lại cực kỳ "ngoan" đúng chất EdT. Nếu xịt bản Extrait hay Esprit vào lúc này thì không ổn chút nào, nhưng EdT thì không. Nó chịu được nhiệt, nó "muốn" được nóng, và nó bám trên làn da rám nắng, hơi rịn mồ hôi của mình một cách mượt mà như lớp cát mịn vậy. mình biết rõ là nó đang ở đó, nhưng nó không hề lấn át mà chỉ làm tăng thêm cái không khí của ngày hôm nay thôi. Dune vốn dĩ gợi lên hình ảnh những cồn cát ẩm ướt, lấp lánh dưới nắng với những luồng gió biển mạnh mẽ. Nhưng mà – có lẽ do tuổi tác và sở thích của mình – mình lại cứ liên tưởng đến bộ phim Dune và thứ "Spice" huyền thoại – cái chất màu vàng cam lấp lánh đầy quyền năng ấy. Mùi hương này giống như một bản sử thi khoa học viễn tưởng vậy, nó vượt xa khỏi trải nghiệm đời thường của chúng ta. Cái cú nổ đầu tiên của nước biển mặn chát và cam quýt sẽ làm bạn giật mình, và bạn sẽ biết ngay là mình sắp được trải nghiệm một hành trình cực cháy. Nhưng cái theo sau đó mới thực sự là "đỉnh của chóp": một sự bùng nổ đầy màu sắc của các loài hoa trắng, hồng, đỏ và cam. mình cứ ngỡ như mình đang chứng kiến một màn trình diễn ánh sáng vậy. Hoa nhài lướt qua như một dải lụa trắng, rồi bất ngờ là ánh cam rực rỡ, tiếp đến là sự kết hợp mượt mà giữa hoa hồng và linh lan. Tất cả những loài hoa đó như những tia plasma phóng ra từ bề mặt mặt trời, tỏa ra từ một lõi năng lượng nồng nàn nhưng lại cực kỳ thanh thoát của benzoin, vanilla, patchouli và đàn hương. Khoảnh khắc mà màn trình diễn hoa rực rỡ nhường chỗ cho lớp nền ấm áp nhưng vẫn nhẹ nhàng thực sự khiến mình bị mê hoặc. mình như lạc lối, cảm giác nổi hết cả da gà vì cái không gian huyền ảo mà Dune tạo ra. Lúc này không phải mình đang xịt Dune đâu, mà là Dune đang "xịt" lên người mình mới đúng. Nó chẳng quan tâm mình muốn gì đâu, nó cứ là chính nó thôi. Để diện được mùi này, bạn cần một sự tự tin và cá tính cực kỳ mạnh mẽ. Với nhiều mùi hương thì đây là điểm trừ, nhưng với Dune, mình lại thấy hạnh phúc khi được trở thành nguồn năng lượng để em ấy tỏa sáng và len lỏi vào mọi ngóc ngách xung quanh mình. Làm sao mà mình không mê cho được?



































