Mình mới nhận chai Frank No.3 từ Luckyscent được khoảng một tuần và cũng phải mất vài ngày xịt thử thì mới có thể đưa ra đánh giá cho mọi người được. Trước giờ mình vẫn luôn tìm kiếm một mùi hương có tông thuốc lá thật sự chất lượng. Mình đã dùng qua khá nhiều mùi thuốc lá rồi, từ Tabac Rouge của Phaedon, Back to Black của By Kilian, cho đến các bản decant như Dior Prive Cuir Cannage hay Tom Ford Tobacco Vanille, hay mấy mùi kiểu Jazz Club của Maison Margiela và Armani Code – nơi mà thuốc lá chỉ đóng vai trò phụ thôi. Còn em Frank No.3 này á? Nói chung là khá ổn, kiểu "tốt" chứ chưa đến mức "xuất sắc". Khi mới xịt lên da, chắc chắn bạn sẽ thấy ngay hương thuốc lá, nhưng nó không quá nồng hay gắt đâu, cảm giác khá mềm mại và có thêm nốt táo giúp tăng độ ngọt cho kiểu thuốc lá tẩu. Ngoài ra còn có chút hương hoa nhài và hoa hồng trà, kết hợp với nền hổ phách và gỗ truyền thống giúp Frank No.3 có thêm chiều sâu. Càng về sau, nốt thuốc lá càng tiến hóa và trở nên rõ rệt hơn.
Là một người chơi nước hoa lâu năm, mình dần thích những mùi hương không quá "gào thét". Frank No.3 đáp ứng đúng gu của mình về độ lưu hương và tỏa hương: không hề ồn ào, lưu hương khá lâu nhưng thiên về kiểu "gần mới thấy" hơn. Tức là bạn có thể ngửi thấy nó suốt một thời gian dài, nhưng phải ở trong một khoảng cách nhất định thì mới cảm nhận được. Thú thật là mình thích em này hơn cả chai Back to Black của By Kilian vì mình thấy em kia bị nồng mùi phấn em bé quá ở nốt cuối. Nếu bạn là một tín đồ thuốc lá và muốn tìm một mùi cực kỳ đậm đặc, mạnh mẽ thì có lẽ em này không dành cho bạn đâu. Thuốc lá ở đây là nhân vật chính, nhưng là kiểu nhẹ nhàng, tinh tế và có chút "ẩm", chứ không bị khô khốc như nhiều chai khác.
Frank No.3 chắc chắn sẽ có một vị trí trong bộ sưu tập của mình. Mình thích nó hơn Dior Cuir Cannage và cả Chergui của Serge Lutens nữa. Đây là một mùi hương cực kỳ tình tứ và gợi cảm, kiểu rất hợp để ngồi trên sofa cùng người thương. Nó ấm áp, dễ chịu và cực kỳ "chill". Nhưng đừng mang em này đi quẩy hay đi club nhé, nó hợp với mùa Thu và Đông hơn, mà mình thấy mùa Thu là chuẩn nhất vì độ tỏa hương vừa phải. Đôi khi mình cũng ước gì các nốt hương có thể táo bạo và sắc sảo hơn một chút (mà không biến thành một con quái vật tỏa hương), nhưng bù lại thì nốt táo lúc đầu và sự chuyển biến ở nốt cuối lại rất đáng giá. Nếu thấy những gì mình nói nghe cũng ổn thì mọi người cứ thử xem sao nhé. Không chắc là dân nghiện thuốc lá nặng sẽ mê mẩn ngay đâu, nhưng mình nghĩ là họ sẽ thích đấy.