Helen Diệu Lương
Hạnh phúc dạng lỏng luôn ấy. Mùi này thực sự không từ nào diễn tả nổi, nhưng mình phải ghi lại cảm xúc ngay kẻo quên. Lúc đầu là một cú "boom" nồng nàn của hoa heliotrope và hạnh nhân, sau đó là hương hoa mimosa ngọt ngào, nhẹ nhàng len lỏi vào. Mấy nốt hương này cứ thế nhảy múa trên da mình suốt mấy tiếng đồng hồ. Xong rồi bỗng nhiên, cái chất kiểu "sáp xà phòng" của heliotrope hiện rõ hơn, đi kèm với cái vibe hơi mặn mặn, béo ngậy, lấn át hẳn cái sự ngọt ngào vô tư lúc mới xịt. Ban đầu mình cứ ngỡ đây là một chai soliflore heliotrope chất lượng cao, hay chính xác hơn là "heliotropin": Jarling đã làm bật lên mọi khía cạnh nhỏ nhất của thành phần hiện đã bị cấm này. Heliotropin vốn là linh hồn của nốt hương heliotrope: một mùi hoa tuyệt đẹp, vừa béo, vừa ngọt phấn, lại vừa có mùi hạnh nhân. Ai muốn thử bản nhẹ nhàng, bay bổng hơn thì tìm L'eau D'hiver của Frederic Malle trước khi bị thay đổi công thức nhé. Mình là mê em nó ngay từ cái nhìn đầu tiên luôn. Nhưng mà, nếu chẳng may bạn ngửi trực tiếp cái hóa chất này ở nồng độ cao, bạn sẽ thấy ngay cái cốt sáp xà phòng béo ngậy của nó. Mà "xà phòng" ở đây không phải kiểu mùi "sạch" sắc sảo, gắt gao kiểu hiện đại đâu, mà nó giống một mùi đặc quánh, nằm đâu đó giữa kem tươi, mỡ sạch và mấy bánh xà phòng cổ điển ấy. Càng ngửi, mình càng nhận ra: những review trên perfumista đều có lý cả. Ngửi trực tiếp từ chai thì đại hồi hương sẽ xộc lên ngay lập tức. Nhưng khi đưa sát vào da, cái cốt mặn/béo/xà phòng đặc kịt sẽ làm bạn bất ngờ, kèm theo một chút vanilla ngọt ngào ẩn dưới. Còn đứng xa ra một chút thì hương heliotrope và mimosa lại tỏa ra trong không khí. Một chai nước hoa kiểu này đúng là sự kết hợp của những điều đối lập: vừa đơn giản lại vừa phức tạp; vừa trong trẻo lại vừa đậm đặc; là một điều gì đó bạn chưa từng trải nghiệm, nhưng lại mang đến cảm giác Deja Vu quen thuộc.

















