Minh Dung Ngô
Ái chà, Jasmine Rouge của Tom Ford nè! Hồi mới mua em này, tui còn là "lính mới" tò te, cứ hăm hở muốn dấn thân vào thế giới nước hoa cao cấp, cứ tưởng xịt em này lên là thành quý cô sang chảnh ngay. Ai dè đâu, cái mùi nó chẳng giống hoa cỏ sang trọng gì hết, mà nghe nó cứ như kiểu mấy bông hoa nhựa giả tạo được nhúng vào cái loại nước xịt phòng mùi hoa nhài rẻ tiền ấy. Mùi hương lúc mới xịt lên đúng kiểu một "cuộc tấn công" dồn dập của sự ngọt lịm đầy mùi hóa chất, cảm giác như ai đó cố tình đóng chai cái thứ tinh túy của mấy bông hoa nhài giả ở mấy cửa hàng giảm giá rẻ tiền vậy. Kiểu như bạn lấy một bông hoa tươi tự nhiên, rồi nhúng nó vào một thùng nhựa, xong rồi tìm cách nhốt cái mùi ngọt kỳ cục đó vào trong chai ấy. Cảm giác như trong giới nước hoa có cái thử thách "điều gì xảy ra khi bạn trộn quá nhiều nốt hương mà chẳng có nốt nào ra hồn?", và Tom Ford chính là người chiến thắng luôn. Là một người từng là "tân binh", hồi đó tui cứ ngỡ mình đang sống trong mơ khi dùng một mùi hương hứa hẹn sự tinh tế và bí ẩn. Nhưng mà giờ thì khác rồi, cứ cho là khứu giác của tui đã được "nâng cấp" đi. tui đã có gu hơn và biết phân biệt được đâu là mùi hoa thật sự. Nghĩ lại thì, Jasmine Rouge giống như cái lần bạn mua một chiếc túi hàng hiệu vì tưởng nó sẽ nâng tầm phong cách của mình, để rồi nhận ra nó làm từ loại da giả rẻ tiền nhất và phủ đầy logo vậy. Mà thôi, ít nhất thì cái chai nhìn cũng sang, đúng không? Đừng hiểu lầm tui nha—nếu bạn thích cái kiểu mùi nhựa nhựa, nồng nặc, kiểu như "tui đang đi bộ xuyên qua một nhà máy sản xuất hoa giả" thì Jasmine Rouge sẽ khiến bạn thấy mình thật táo bạo. Còn với những người còn lại, em này chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc mình đã tiến xa thế nào trên hành trình khám phá mùi hương. Cứ giữ nó lại làm kỷ niệm hoặc để cười cho vui thôi. tui thì tui đã tống khứ được em nó cho một người mua đấu giá không hề hay biết rồi.


































