Ivy Thị Phạm
Lại một trải nghiệm hơi thất vọng từ nhà Bruno Acampora... Mùi này mở đầu bằng một nốt hoa nhài cực kỳ đậm chất indolic, làm mình nhớ đến chai Joy của Jean Patou trong nửa tiếng đầu. Chắc chắn là có cái nốt hơi ngái kiểu "tả tơi" hay mùi giống phân mà mọi người hay gặp ở Joy, nhưng mình cũng không thấy quá lo vì biết mấy nốt này thường sẽ dịu đi thôi. Sau đó, nó lắng xuống thành một mùi hoa nhài khá là thơm và dễ chịu trong một lúc, nhưng vì không có các nốt khác để nâng đỡ nên nó nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại mùi hoa nhài thoang thoảng trên da. Mình thực sự thích A La Nuit của Lutens hơn, và càng thấy trân trọng em đó hơn sau khi thử nốt hoa nhài của BA. Lutens đã tôn lên hương nhài và kéo dài nó, tạo cảm giác cực kỳ chân thực như thể hoa nhài thật đang bay trong không khí vào ban đêm vậy. Một chai nước hoa tập trung chính vào hoa nhài thì khó mà bám lâu bằng các nốt gỗ, xạ hương hay nhựa cây, nhưng A La Nuit đã làm tốt nhất có thể rồi (ít nhất là theo mình biết, dù mình chưa thử Jasmine Full của Montale hay mấy loại khác). Mình không phải chuyên gia về các loại hoa nhài hay quy trình chiết xuất, nhưng dù dùng loại nào hay chiết xuất ra sao thì với mình, chai này không hiệu quả. À, mình có tìm hiểu thêm thì hình như em này dùng hoa nhài grandiflora, trong khi em A La Nuit của Lutens lại dùng nhài sambac (dù Lutens có mix nhiều loại nhài khác nữa). Vẫn không chắc chắn lắm, nhưng có vẻ là mình không hợp với dòng grandiflora cho lắm. Thú vị thật.





















