Người dùng ẩn danh
Mình săn được chai này trên eBay rẻ hều, chắc là do bán không chạy nên mới vậy. Mình thấy cái tên với cái nhãn nhạt nhòa quá, chẳng có gì thu hút cả. Mà ai tìm mùi hoa ly (như mình) thì quên đi nhé, chẳng thấy mùi ly đâu hết, kể cả linh lan cũng không rõ lắm. Mình định lên perfumista sửa lại bảng thành phần mà loay hoay mãi không biết làm. Nhưng mà nói thật là mình cực thích mùi này. Chắc phải đổi tên có chữ "Bouquet" (bó hoa) thì hợp hơn, vì nó đúng kiểu một bó hoa khổng lồ với đủ loại hồng, nhài, linh lan, rồi có thể là cả hoa violet nữa, mùi nào ra mùi nấy, không cái nào lấn át cái nào. Kiểu đúng chất mấy cái "hóa chất hương hoa" thời cuối những năm 40, 50 ấy. Vì Lily đúng là mùi hương hoa cổ điển từ thời 1948-1962. Hồi đó, mấy chị em từ 30 đến 90 tuổi ở Mỹ hay xịt mùi này hàng ngày. Thời đó nước hoa Floris bán đầy trong các trung tâm thương mại lớn. Đừng nghe Dior hay Chanel quảng cáo, chứ thời đó không hào nhoáng vậy đâu. Phụ nữ bình thường đi làm thư ký hay đi chơi tối thứ Bảy chẳng ai xịt Chanel No. 5 hay Diorama mỗi sáng cả. Mấy loại đó chỉ dành cho dịp đặc biệt, chắc mỗi năm một lần thôi. Phụ nữ trước năm 1962 dùng những mùi như Floris Lily này mỗi ngày. Dù thập niên 50 có bị coi là tẻ nhạt thì chai Lily này vẫn là một ví dụ điển hình cho một mùi hương dễ chịu, mà đến giờ vẫn dùng ổn. Nó thơm mùi hoa nhưng không bị tách bạch rõ từng loại, cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng và không gây khó chịu cho người xung quanh. Đây là kiểu mùi dành cho những ai muốn bản thân thơm tho, chứ không phải để "quyến rũ" ai đó. Mấy bạn hipster chắc không thích đâu, mà mấy bạn đó thì khó chiều lắm. Lily đúng kiểu "old school". Mà mình cứ thắc mắc không biết lúc đầu Floris định đặt tên là Lillie Langtry để làm thành một cặp với Wilde không, vì hai người này là bạn thân hồi những năm 1880. Nếu vậy thì hợp lý phết vì hai chai ra mắt cùng lúc. Chắc là có ai đó đã thuyết phục Floris rằng chuyện về Lillie Langtry xưa quá rồi, thế hệ mua nước hoa bây giờ chẳng ai biết bà ấy là ai nữa.










