Ah Mariel. Nó làm tui nhớ về tuổi 16 ngọt ngào, cái thời còn trượt băng trên hồ nước đóng băng cùng đám bạn vào mùa đông, cái thời cuộc sống còn đơn giản trước khi trưởng thành và mọi thứ trở nên phức tạp. Mariel giống như một nàng công chúa được tắm mình trong bụi tiên vậy. Nó không hề phô trương, không cố tỏ ra mình là ai, cũng chẳng tạo ra định kiến hay sự kiêu ngạo cho người dùng. Mariel không hề gợi dục hay mời gọi những cuộc vui nồng cháy, cũng không quá lố hay gây sốc. Đây không phải kiểu nước hoa để xịt thêm cho vẻ ngoài bóng bẩy, cũng chẳng phải kiểu chỉ cần chấm nhẹ sau tai cho sạch sẽ. Không đâu, xịt Mariel là để tưởng tượng mình đang dạo bước dưới làn sương mát lành của một thác nước vào một ngày hoàn hảo.
Nó không phải kiểu "quái vật" bỗng dưng xuất hiện giữa trưa làm phiền những người xung quanh. Lưu ý là Mariel cũng chẳng bao giờ gào thét về tiền bạc, quyền lực hay đẳng cấp, nhưng điều đó hoàn toàn ổn. Nó giống như một chú cừu hiền lành, nhưng lại vô tình lấn át cả những "con sói" đầy tham vọng trong thế giới nước hoa. Thay vì chạy theo những hình ảnh thường thấy ở nước hoa ngày nay, Mariel giữ cho mình một bản sắc riêng: tỏa ra sự bình yên và hạnh phúc hiếm có. Nó giống như những ý niệm tốt đẹp nhất, như tình yêu đích thực vậy. Nếu nước hoa có thể mang tính thiền định, thì chính là nó. Nó thực sự có khả năng đưa bạn đến một thế giới khác, đánh thức mọi giác quan và khiến bất cứ ai lỡ chạm phải cũng đều phải say mê. Thật lòng mà nói, tui chưa từng gặp ai mà không mê mẩn mùi hương này cả.
Hồi xưa, cái thời mà người ta còn có thể thoải mái ôm bạn bè mà không cần hỏi trước ấy... mọi người cứ hay vây quanh tui, chỉ để rúc mặt vào vai tui mà hít hà cái mùi hương này. Họ cứ ôm mãi không chịu buông, rồi khi rời ra, ai nấy đều có ánh mắt mơ màng và nụ cười rạng rỡ trên môi. Nó đúng nghĩa là "kẹo ngọt" cho khứu giác luôn. Cảm giác như họ đang phê thuốc hay đang hít phải pheromone của người yêu vậy, nhìn mặt ai cũng ngây ngất, buồn cười cực kỳ! Mariel giống như những giấc mơ đẹp nhất, mang lại sự an ủi như những tia nắng ấm áp. Khi dùng nó, bạn chẳng thể nào giận dữ hay buồn phiền được. Nó đưa bạn đến một chốn riêng tư để trốn khỏi những mặt tối của thế giới, như đang đi nghỉ dưỡng vậy: có tiếng sóng biển, mây trắng, đại dương xanh ngắt, mùi vỏ quýt tươi mát, hay cảm giác cát ấm dưới chân. Nó như một vườn hồng rực rỡ sau cơn mưa, lấp lánh và tràn đầy sức sống.
Nhưng buồn thay, nó đã đi xa mãi mãi. Khi H2O plus đóng cửa, mùi hương này cũng biến mất. Tui đang phải nâng niu từng giọt cuối cùng, giấu kỹ trong hộp ở nơi tối và mát. Có khi đây là giọt cuối cùng trên thế giới này cũng nên. Có một cộng đồng fan cuồng nhiệt cho mùi hương này đấy. Tui không hiểu sao trên perfumista giờ mới đưa nó vào thư viện mùi hương, nhưng dù sao cũng mừng. Nếu bạn cũng yêu và nhớ Mariel, hãy cùng lên tiếng để họ làm lại nhé. À, có một công ty đang tuyên bố sản xuất lại và bán online, nhưng nói thật, cái bản làm lại tệ hại đó chẳng xứng với tinh túy nguyên bản chút nào. Đây là mùi hương của những năm 90 chứ không phải 2012. Tui cứ nghĩ thành phần bí mật là chiết xuất san hô vì có nốt hương giống san hô khô. Một mùi hương fruity floral aquatic hoàn hảo. Nghe đâu Carolina Herrera là người thiết kế, nếu đúng vậy thì tui ước gì bà ấy mua lại bản quyền để tái bản. Cảm ơn vì đã đọc hết "cuốn tiểu thuyết" này của tui... dành cho mùi hương yêu thích nhất mọi thời đại, Mariel.