Thơ Thuỳ Giang
Mình có một chai Midnight này từ hồi nó mới ra mắt luôn, mà nói thật là mình bỏ xó suốt bao nhiêu năm qua, giờ nhìn lại vẫn còn đầy tới 3/4 chai. Tầm cả thập kỷ trước, mình chẳng mấy khi dùng nước hoa, toàn dùng lotion cho thơm thôi, chắc do hay bị đau nửa đầu nữa. Nhưng mấy tháng gần đây, mình bắt đầu "lặn ngụp" lại vào thế giới mùi hương rồi. Mới cách đây vài phút thôi, mình vừa xịt thử Midnight lên cổ tay và... ôi trời ơi... mình thực sự đã không dành đủ tình yêu cho em nó rồi. Mình có tận 6 mùi nhà Lolita luôn: bản OG cả EDP lẫn EDT, Lolita l’Eau en Blanc, Fleur Defendue, Au Masculin và cả cực phẩm Midnight này nữa. Hành trình của mình với Lolita bắt đầu từ chai EDP bản gốc, quà mẹ tặng dịp Ngày của Mẹ đầu tiên (1998). Mình mê mẩn em nó luôn. Đến Giáng sinh năm sau, mẹ lại tặng thêm bản EDT đựng trong cái chai đính đá Swarovski lấp lánh... lúc đó là mình "đổ đứ đừ" luôn, thậm chí còn thích bản EDT hơn cả EDP nữa. Mình suýt thì dùng hết sạch bản EDT đó, mà lạ là bao nhiêu năm rồi vẫn còn sót lại một chút. Mình cứ sợ dùng hết vì không có chai thay thế, cũng sợ mấy bản EDT bán trên thị trường bây giờ không còn giống ngày xưa nữa. Còn bản EDP thì mình cũng dùng nhiều lắm, dùng hết một chai rồi lại được mẹ tặng thêm chai nữa vào Giáng sinh 1999, tới giờ vẫn còn nửa chai. Và rồi, đúng cái năm Midnight ra mắt, chai này cũng nằm dưới gốc cây thông Noel quà mẹ tặng. Hồi đó, cái mũi chưa tinh tế của mình chẳng thấy Midnight EDP khác gì so với bản OG EDP cả. Đó là lý do vì sao mình bỏ quên em nó suốt bấy lâu nay. Hóa ra mình đã hoàn toàn "mù tịt" trước một báu vật ngay dưới mũi mình suốt gần 2 thập kỷ. Wow... mình đã sai lầm khi nghĩ hai mùi này chỉ là khác cái vỏ chai thôi! 😵 Với mình, cảm giác em này khác hẳn với số đông mọi người nghĩ. Nghe tên Midnight, chắc ai cũng tưởng nó phải mạnh mẽ hơn bản gốc, nhưng thực tế thì ngược lại hoàn toàn. Midnight dịu dàng hơn, phấn hơn và chắc chắn là không "ồn ào" như bản OG EDP. Nó không quá dày hay quá sâu, cũng không bị gắt. Trên da mình, đây là kiểu mùi hương để dành cho bản thân, kiểu thoang thoảng trong không gian riêng tư thôi. Nó có nét gì đó rất giống với bản OG EDT, đó là lý do mình thấy cực kỳ bất ngờ và hạnh phúc khi tìm lại được em nó. Mình cá là em này bám lâu hơn bản EDT ngày xưa nhiều. Nếu bản OG EDP là kiểu mùi mà ai đi ngang qua cũng phải nhận ra (kiểu phong cách đặc trưng của mình ngày xưa ấy), thì Midnight lại khác. DNA của Lolita vẫn ở đó, mình vẫn thấy rõ hương hoa violet và tiểu hồi, nhưng điểm khác biệt rõ rệt nhất chính là nốt cam thảo (licorice). Trong bản OG EDP thì nó cực kỳ nổi bật, còn ở Midnight thì chỉ thoang thoảng thôi. Rất là tinh tế! Có thể chai Midnight của mình đã bớt "nhiệt" đi một chút sau bao năm, nhưng mình vẫn cực kỳ ưng. Yêu luôn! À, mình cũng dám cá là mấy mùi OG của Lolita mà xịt lên đúng người đàn ông thì sẽ thơm lịm tim luôn. Mình cực mê Au Masculin, dạo này cũng hay dùng vì chưa có "nửa kia" để xịt cho người ta ngắm. LOL. Thề là mình bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp này, và chắc chắn từ giờ sẽ không bao giờ bỏ xó em nó nữa. Ngon tuyệt!! 10/10



























