Mạnh Huỳnh
Xứng đáng múc full size luôn... và thế là mình chốt đơn. Mình vốn không khoái mấy kiểu mùi hoa nồng nặc, nhưng Montaigne thì lại là một 'quả bom' thực sự. Nó như một cú nổ của xạ hương trắng quyện cùng hoa hồng, để lại một đám mây gỗ đàn hương ấm áp, khô ráo bị nhốt trong một nhà kính ngập tràn hoa ngọc lan tây, violet và heliotrope. Cứ tưởng tượng cái combo mùi hương này hiện ra khi bạn bước vào một cái nhà kính đang còn âm ỉ cháy, đúng lúc cái mái nhà đổ sập xuống, rồi một luồng gió tươi mát mang theo mùi cỏ hương bài hoang dã và quả lý chua đen ùa vào bao quanh bạn. Và rồi, một cô gái với đôi mắt nai thơ ngây bước vào - chính là chủ nhân của cái nhà kính này. Cô ấy vừa từ khu vườn gần nhà chính trở về, tay đang hái những lá hoắc hương tươi... Bạn sẽ đổ gục, yêu một cách vô vọng, rồi quyết định bỏ luôn sự nghiệp lính cứu hỏa 12 năm để cùng cô ấy trốn sang Tahiti. Cứ tưởng tượng hết mấy cảnh đó đi, rồi hai buổi sáng sau, khi cô ấy nằm cạnh bạn trên một bãi biển ở Tahiti, bạn tự véo mình một cái, choáng ngợp vì nghĩ rằng mình đã bỏ lại bà vợ độc hại suốt 10 năm để chọn cô ấy... Bạn hít một hơi thật sâu, ước gì lúc đó có thể đóng chai được mùi hương của người phụ nữ tuyệt đẹp này, người mà thật may mắn và diệu kỳ là đã yêu bạn! Giấc mơ đó... chính là Montaigne. Chúc may mắn nhé!















