Lyla Phan
Cuối cùng tui cũng săn được em Muhja của nhà Ajman sau bao ngày ngóng trông, tại tui là "con nghiện" hoa nhài mà. Ấn tượng đầu tiên là nó lạ lắm, độc lạ thực sự. Kiểu vừa ngọt, vừa có chút chua chua, mùi hơi "phân" một tí và mang hơi hướng vintage, tất cả gói gọn trong một chai. Long diên hương đúng là một thành phần động vật kỳ lạ - vừa ngọt, vừa khô, dị mà cuốn cực kỳ. Cảm giác như một điều gì đó cấm kỵ, biết là không nên ngửi nhưng cứ bị thôi thúc phải hít hà mãi không thôi. Điểm 10 cho sự độc bản vì tui chưa thấy mùi nào giống thế này. Nó có cái độ ngọt trong trẻo khá giống Baccarat Rouge 540. Lúc dry-down thì lại giống Boadicea The Victorious ‘Imperial’ (chắc là do có labdanum). Mùi này không quá thiên hoa để bị nữ tính quá mức, mà có thể coi là một mùi xạ hương cho nam vì nó làm tui nhớ đến bản gốc A*Men của Mugler. Tầng hương cuối là xạ hương hơi ngọt, có điều với tui thì mùi hoa nhài hơi mờ nhạt, chưa đủ đô. Muhja giống như một bộ phim nước ngoài đoạt giải thưởng vậy, được làm cực kỳ chỉn chu, concept độc lạ, nhưng khi xem xong bước ra khỏi rạp thì tui lại thấy hoang mang và bị choáng ngợp. Tui hình dung Muhja chính là mùi hương mà Jean-Baptiste Grenouille đã tạo ra trong tiểu thuyết ‘Perfume’ - bí ẩn, quyền lực, vừa quen vừa lạ, đầy quyến rũ, đậm chất xác thịt nhưng cũng có chút gì đó không mấy điềm lành.















