Người dùng ẩn danh
Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ, có hai vợ chồng già sống cùng cô con gái Vasilisa. Nhà họ chỉ là một túp lều nhỏ thôi, nhưng cuộc sống lại cực kỳ bình yên và hạnh phúc. Thế nhưng, trời dù sáng đến mấy cũng có lúc u ám, và rồi vận rủi cũng ập đến. Người mẹ lâm bệnh nặng, cảm thấy mình không qua khỏi nên đã gọi Vasilisa lại bên giường, đưa cho cô một con búp bê nhỏ và dặn: "Con hãy làm theo lời mẹ, chăm sóc con búp bê này thật kỹ và đừng cho ai thấy nhé. Nếu có chuyện gì không may xảy ra, hãy cho nó ăn và hỏi ý kiến nó. Nó sẽ giúp con vượt qua mọi khó khăn." [...] Giữa đêm đen mịt mù, rừng sâu thăm thẳm và gió thổi dữ dội, Vasilisa sợ hãi đến phát khóc. Cô lấy con búp bê nhỏ từ trong túi ra. "Ôi búp bê yêu quý của tui ơi," cô vừa nấc vừa nói, "người ta bắt tui đến nhà Baba-Yaga để xin lửa, mà bà ta thì chuyên ăn thịt người, ăn cả xương lẫn thịt luôn đó." "Đừng lo," con búp bê đáp, "con sẽ ổn thôi. Có tui ở đây thì chẳng có chuyện gì xấu xảy ra với con được đâu." "Cảm ơn búp bê đã an ủi tui nha," Vasilisa nói rồi tiếp tục lên đường. Xung quanh cô, rừng già hiện lên như một bức tường thành, trên trời không một ánh sao, cũng chẳng thấy bóng dáng vầng trăng khuyết đâu cả. Vasilisa vừa đi vừa run rẩy, tay ôm chặt lấy con búp bê nhỏ. Một con búp bê gỗ nhỏ xinh, được tạc bởi bàn tay đầy yêu thương của người mẹ; mùi hương chân thực như gỗ khô, được sưởi ấm bởi chút vanilla ngọt ngào và một chút phép màu huyền bí.






















