Người dùng ẩn danh
Tui mê em này xỉu luôn á. Có một khoảng thời gian tui dùng em nó như xịt thơm toàn thân gần như mỗi ngày (ai mà lướt qua tui hay ở chung không gian kín với tui lúc đó chắc là "khổ" lắm... à mà thôi, chắc là may mắn lắm luôn ấy chứ). Thề luôn, đồ giặt xong chưa bao giờ thơm đến thế. Vì là một mùi hương đơn giản nên tui chỉ cảm nhận rõ mùi dâu tây và champagne đúng như mô tả; tui còn chẳng biết là có nốt hoa đâu cho đến khi đọc mô tả trên perfumista - tui kiểu xịt em nó lấy xịt, xịt đẫm luôn. Mùi tỏa rộng, rõ rệt, nhẹ nhàng và ngọt ngào, không hề bị nồng hay ngọt lịm kiểu siro đâu. Tui hay xịt lên trên bất kỳ loại lotion Burt's Bees nào tui dùng hôm đó (theo tui thì em này kết hợp với Burt's Bees cực ổn, tạo ra một hỗn hợp mùi kiểu hạnh nhân, vanilla, trái cây chín mọng và lấp lánh). Sau đó tui mới xịt thêm mấy mùi phức tạp hơn vào những vùng nhất định. Hồi đó tui cứ hít hà cánh tay mình suốt và thấy tự hào cực kỳ. Tui đang dùng tới chai thứ hai rồi nè, em nó vẫn đang nằm trên kệ, và tui chắc chắn là sẽ còn quay lại với em này vào một ngày nào đó. Bình thường tui nói năng lưu loát lắm, mà cứ đụng tới nước hoa là tui thành "mù chữ" luôn, nên mọi người thông cảm nha. Cách tốt nhất tui có thể làm là vẽ ra chân dung một cô gái nếu em nước hoa này biến thành người. Nếu mọi người từng xem phim "Hick", thì em này chính là hình ảnh của nhân vật do Blake Lively thủ vai (nhấn mạnh là về ngoại hình nha, không phải tính cách đâu). Một cô nàng với bộ móng màu hồng cam bóng bẩy, dài và sang chảnh đến mức khó mà làm việc gì được; mái tóc vàng dâu bồng bềnh, gợn sóng; mặc những chiếc váy ngắn phóng khoáng và đi giày cao gót; lái một chiếc xe cổ và... đợi đã... hút thuốc lá màu hồng. Đúng rồi, thuốc lá màu hồng luôn. Tất nhiên rồi. Cô ấy chẳng màng đến công nghệ hiện đại, chẳng biết gì ngoài một thung lũng sâu thẳm ở một góc nước Mỹ, nơi thời gian như ngừng lại vào cuối những năm 70 hay đầu 80 - cái thời mà mọi thứ tốt đẹp nhất đều diễn ra. Em nó đơn giản và ngọt ngào y hệt vậy đó.





















