Người dùng ẩn danh
Hồi cái thời em này còn hot, tui vẫn còn là sinh viên mới tập tành khám phá thế giới nước hoa, bắt đầu tìm đến những mùi hương tinh tế hơn mấy loại tui dùng trước đó. Tui vốn dĩ cực kỳ mê nốt rêu sồi với aldehyde, mà chắc cũng một phần là nhờ em Superfragrance của nhà Aigner này đây. Nhớ hồi những năm 70, Etienne Aigner là một thương hiệu xa xỉ đúng nghĩa, toàn đồ da cao cấp với quần áo sang chảnh. Thời đó tui làm gì có tiền mua mấy món đó, nhưng chỉ cần xịt một chai Superfragrance thôi là tui đã cảm thấy mình đặc biệt và có gu hơn hẳn rồi. Em này bám tỏa cực lâu, mùi hương thì đa tầng phức hợp. Tui cũng nằm trong số những người tiếc hùi hụi khi quá nhiều mùi hương tuyệt vời bị "khai tử", dù là bị thay đổi công thức hay ngừng sản xuất thì cũng buồn như nhau thôi. Kiểu mùi này cực hot những năm 70, mấy tên tuổi như Private Collection, Charlie, Rive Gauche hay Calandre là những cái tên dẫn đầu. Superfragrance thì ít phổ biến hơn, kiểu niche hơn, khó tìm hơn nhưng chất lượng thì không hề kém cạnh. Tui thấy nó hơi giống Private Collection nhưng không bị gắt mà mượt mà, tròn trịa hơn. Giờ thì toàn mấy mùi ngọt lịm kiểu bánh kẹo thôi, nên nếu Superfragrance mà quay trở lại thì chắc chắn sẽ là một làn gió mới lạ luôn. Nhưng mà chắc chỉ là mơ thôi, tiếc thật sự.





















