Người dùng ẩn danh
Lúc đầu mình cũng hơi nghi ngờ về em Tuscany per Donna này vì thấy mọi người cứ so sánh với Samsara. Mà Samsara là "chân ái" đời mình luôn, kiểu mùi hương bất tử ấy, xưa giờ mình chẳng tìm thấy mùi nào giống dù chỉ một chút, trừ cái mùi dầu gội hồi nhỏ những năm 70 với một xíu mùi Kerastase Huile Ultime. Nhưng giờ thì mình hiểu rồi. Tuscany per Donna với Samsara không phải chị em sinh đôi, thậm chí chẳng phải chị em, chắc là kiểu anh chị em họ thôi. Cái lớp base nhựa balsamic, kiểu hổ phách thảo mộc sâu lắng làm nên cái kết thúc (drydown) gây nghiện của Samsara thì em này cũng có, dù không đậm đặc bằng nhưng thề là nó gợi nhớ cực kỳ. Thích quá nên chắc mình phải săn một chai vintage xem sao, vì nếu có gỗ đàn hương thật thì chắc còn đỉnh hơn nữa. Không thì kiểu gì mấy ông Frederic Malle cũng nhảy vào "thâu tóm" rồi đẩy giá lên tầm 280 đô cho xem. Tự nhủ là hết năm 2024 không mua thêm gì nữa mà em Tuscany per Donna này cứ quyến rũ mình mãi. Dù cái chai 50 ml với thiết kế tệ đến mức phát bực này chắc mình dùng cả đời không hết vì dù sao nó cũng chẳng thể thay thế Samsara trong lòng mình, nhưng mình vẫn thấy vui vì có nó. Mình cực kết mấy nốt hương hoa và thảo mộc hơi khác biệt, tạo cảm giác như đang ở vùng nông thôn nước Ý vậy. Cập nhật xíu: Hôm nay xịt lại thì mình lại càng mê hơn. Lớp drydown cực kỳ giống Samsara, mà với mình thì đây là lời khen cao nhất rồi. Mình nghĩ đây đúng là một "viên ngọc ẩn" bị đánh giá thấp của nhà Lauder. Hy vọng em nó cứ giữ nguyên như vậy, chai 50 ml giá tầm 65 đô thôi, chứ đừng đổi sang cái chai xịn xò hơn mà giá vọt lên 280 đô. Mình thích công thức hiện tại, dù chắc chắn là không bằng bản gốc có gỗ đàn hương Mysore thật. Thậm chí mình còn thích em này hơn mấy bản tái phát hành của Frédéric Malle cho Legacy. Cứ bảo mình cổ hủ hay là dân thường ngốc nghếch cũng được, nhưng mình không muốn mùi cơ thể như kiểu "mồ hôi sau khi ăn taco tối qua"; mình muốn mình thơm như một bánh xà phòng hoa cao cấp đặt trong ngăn kéo đồ cổ cơ. Đáng lẽ Tuscany per Donna phải làm mình cảm thấy như đang chạy tung tăng trên cánh đồng hoa dại với một anh chàng Ý phong trần, nhưng mà ai rảnh thế? Mình chỉ cần tìm thấy sự bình yên khi cuộn mình trong đống nội y thơm phức, nằm gọn trong ngăn kéo gỗ đàn hương trong mơ là đủ rồi. Lại cập nhật tiếp: Dùng vài ngày nay thì mình bắt đầu hiểu tại sao mọi người cứ so sánh với Samsara nhiều thế. Không chỉ là mùi gỗ đàn hương (hoặc chất tổng hợp giả gỗ) giống nhau, hay cái base balsam đậm đà như mùi cola, mà còn là nốt nhài hơi hắc (indolic) và mấy nốt thảo mộc nữa. Có một nốt xanh xanh nào đó làm mình nhớ đến hương cỏ ba lá trong Coco EDP. Nói chung, đây là một cực phẩm bị bỏ quên. Ước gì hãng làm cái chai xịn hơn, nắp đậy cho chắc chắn vào. Còn giờ thì mình cứ ngồi chờ và hy vọng họ không ngưng sản xuất, hoặc đừng để ông Frederic Malle với cái mùi cumin đặc trưng nhảy vào "xơi" mất em gái xinh đẹp này. Vì với mình, việc đó chẳng khác nào khai tử em nó, bởi mình cực kỳ dị ứng với việc bỏ ra 280 đô cho một chai nước thơm mà chi phí sản xuất chỉ có vài xu.













