Người dùng ẩn danh
Sau hơn một năm kể từ lần đầu xịt, tui thấy chai nước hoa của mình đã được "nghỉ" cực kỳ ổn luôn. Nó chín muồi hơn một chút mà không hề bị biến chất. Thật sự là tui còn mê nó hơn trước, cảm giác khi khoác lên mình mùi hương này sau hơn một năm nó mang lại sự dễ chịu cực kỳ. Vẫn là mùi đó thôi, nhưng giờ nó có thêm chiều sâu của hổ phách và hoa cỏ, nghe cực kỳ chất lượng, tinh tế và đậm chất phụ nữ. Cái vibe mà nó tạo ra là của một người phụ nữ biết giá trị của bản thân và biết cách chọn mùi hương. Nó cực kỳ hợp với cơ thể tui. Khi chai đã "chín" hơn, lúc hương cuối sẽ bớt mùi dưa lưới, bớt cái cảm giác nồng gắt của aldehyde lúc mới xịt, mà thay vào đó là sự tỏa sáng của hoa cỏ ấm áp, cay nồng đầy sự thanh lịch và trí tuệ, kèm theo một chút ngọt ngào của trái cây. Không thể nào so sánh nó với cái kiểu mùi đại trà của bản Eau de Toilette được. Có khi người ta sẽ không nhận ra, hoặc thấy nó còn xịn hơn cả bản gốc. Thường thì nhắc đến White Diamonds là người ta nghĩ ngay đến bản EDT, nhưng bản Eau de Parfum này đòi hỏi một phong cách ăn mặc tinh tế hơn. Nhưng tui cực kỳ tự tin vào cái tầng hương trung tâm sâu lắng của bản EDP này, nên dù có bị nhận ra thì cũng chẳng sợ làm phiền ai cả. Tui thề là tui sẽ không bao giờ đụng vào bản EDT đâu. Tui yêu bản EDP này và nó cũng "yêu" tui theo cách đó. Trước đây tui toàn dùng đồ của Chanel, Bond No. 9 hay Hermès thôi, mà bản EDP này chất lượng chẳng kém gì đâu nha. Với mấy bà mê mùi hương cổ điển thì thị trường giờ thay đổi nhiều lắm. Thứ nhất là mấy "nàng thơ" của thế kỷ 20 đều bị thay đổi công thức theo hướng tệ đi, nhiều chai còn biến đổi đến mức không nhận ra luôn. Đáng buồn là hầu hết các dòng nước hoa Pháp kinh điển đều bị "khai tử" bởi việc thay đổi công thức. Một số mùi của Tây Ban Nha hay Ý thì ít nhất vẫn trụ vững được. Nước hoa Mỹ thì cũng không phải cái nào cũng giữ được hào quang cũ. Dù Youth-Dew hay White Linen vẫn còn sống tốt nhưng có phần lặng lẽ hơn, còn Beautiful của Estée Lauder thì coi như hỏng hẳn. Từng là một mùi hoa cỏ quyền năng và lộng lẫy, mà giờ nghe như một mùi phấn rẻ tiền, nhạt nhẽo. Nhưng White Diamonds bản EDP thì vẫn đứng vững. Trong khi nước hoa niche cứ tiến hóa dần và giá cũng tăng theo, thì ở phân khúc bình dân, White Diamonds EDP vẫn tỏa sáng rực rỡ. Tui thậm chí còn thấy mấy dòng khác của Elizabeth Taylor, kể cả bản EDT, không đủ trình để đem ra so sánh với bản EDP này. Thứ hai là thời buổi này ai cũng phải thắt chặt chi tiêu hơn trước. Ở Mỹ, nơi sản xuất bản EDP này, giá chưa tới 30 đô lận. Vậy thì mắc gì phải bỏ thêm tiền để mua thứ kém chất lượng hơn làm gì?
















