Một chút cập nhật nhé.
Có những loại nước hoa để mình thơm tho, có loại để gây chú ý, nhưng cũng có những loại chỉ dành riêng cho bản thân, cho tâm hồn mình thôi. Thường thì mình sẽ thuộc lòng một mùi hương nào đó, nhưng thỉnh thoảng, nó vẫn khiến mình sững sờ, làm mình đứng hình vì một cảm giác đẹp đẽ đến nghẹt thở về cuộc sống.
Với tui, đó chính là Anna’s Ghost House. Nhìn qua thì chẳng ai gọi nó là "đẹp" hay dễ chịu cả: nào là mùi gỗ ẩm mốc, cầu thang cũ kỹ, bụi bặm rồi cả sự hoang tàn nữa – chẳng có gì để mà yêu hết. Thế mà tui lại yêu nó ngay từ lần đầu ngửi thấy và yêu suốt bao nhiêu năm qua. Tui hiểu rõ nó, hiểu cả mùi của những nguyên liệu tạo nên nó, cảm giác như tui có thể tự tay pha chế lại luôn nếu có đủ nguyên liệu vậy. Nhưng tui vẫn không hiểu nổi tại sao nó lại có sức mạnh đó với mình. Để tui kể cho nghe câu chuyện này.
Tui lớn lên ở vùng nông thôn phía Bắc nước Nga (-40 độ C vào mùa đông, mùa xuân lười biếng, +40 độ C vào mùa hè, mùa thu dài và lạnh, rừng rậm bao la...). Hồi nhỏ, tui cực kỳ thích đầu xuân, vì đó là lúc mùa đông lạnh lẽo kết thúc và quan trọng nhất là mùi hương quay trở lại với thế giới. Mùi tuyết tan, mùi đất mới, mùi cỏ khô còn sót lại từ năm ngoái, mùi những bức tường gỗ ấm áp, mùi hoa xuân đầu tiên và cả mùi bột bánh mới nữa. Mọi người có nhớ cảm giác hồi nhỏ không? Khi mà màu sắc nào cũng rực rỡ, mùi hương nào cũng rõ rệt và mỗi ngày trôi qua đều đầy rẫy những hứa hẹn.
Lớn lên rồi, tui dần mất đi sự nhạy cảm đó, trở nên mệt mỏi với con người và quá thực tế đến mức chẳng còn cảm nhận được những điều như hồi nhỏ nữa. Sống ở thành phố lớn cũng làm mình dần tách rời khỏi thiên nhiên. Nhưng sáng nay, bỗng nhiên mọi thứ như "click" một cái, tui cảm nhận được tất cả – không chỉ là tuyết tan hay trời mưa, mà là cảm giác cả thế giới đang chuyển mình sang xuân. Cái cảm giác mà thiên nhiên như đang chảy qua cơ thể mình ấy, như thể mình là một phần của nó vậy. Mọi thứ xung quanh đều mang mùi vị của tuổi thơ, tui thề là tui đã ngửi thấy nó! Nếu được, tui sẵn sàng đánh đổi cả tay lẫn chân để được cảm nhận lại cảm giác đó, nhưng hôm nay tui lại có được nó hoàn toàn miễn phí. Cái phần thực tế trong tui có lạnh lùng nhắc nhở rằng là do sáng nay tui xịt Anna’s Ghost House nên mới có "phép màu" này, nhưng mà kệ đi, tui chẳng bận tâm đâu. Tui thấy mình thật may mắn khi có những thứ có thể trả lại cho mình quá khứ, sự tươi mới mà mình đã đánh mất suốt bao năm qua. Những thứ giúp mình có được khoảnh khắc vô giá để thấy mình thực sự đang sống.