Người dùng ẩn danh
Đó là một đêm tháng 11 đầy ám ảnh. Sương mù lảng vảng quanh chân khi bạn len lỏi qua một con hẻm nhỏ ở London. Bạn gõ cửa một cánh cửa sắt cổ kính và bước vào một câu lạc bộ jazz đầy riêng tư. Dù đã muộn, căn phòng vẫn cực kỳ sống động với bầu không khí mờ ảo, hòa quyện cùng tiếng nhạc đang nhảy múa khắp không gian. Cô ấy ngồi đó trong góc, giữa sự hỗn loạn nhưng bản thân lại vô cùng điềm tĩnh và tĩnh lặng. Khoác lên mình chất liệu da, đôi mắt kẻ viền than, những món trang sức bạc và vàng lấp lánh trên cổ, cổ tay và ngón tay; một vài điếu Marlboro vương vãi trong túi xách và một ly whiskey đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Khi bạn tiến lại gần, bạn sẽ ngửi thấy mùi da thuộc, mùi kim loại, mùi khói, mùi whiskey và cả mùi chì kẻ mắt nữa. Cô ấy vừa quyến rũ đến không thể cưỡng lại, vừa mang chút gì đó đầy vẻ đáng sợ. Ngay cả sau ngần ấy năm, đôi khi bạn vẫn có thể cảm nhận được dư vị của cô ấy trong những đêm quen thuộc, như thể đang gợi nhắc về một đêm tháng 11 tại một London đã không còn tồn tại nữa.








