Một chai nước hoa cực kỳ thú vị và mình phải nói là... lạ lùng. Cảm giác như nó bị chôn dưới đất cả trăm năm rồi mới được đào lên vậy. Bên trong là một mớ hỗn độn, có những thành phần vốn chẳng hề ăn nhập với nhau, nhưng chính điều đó lại tạo nên một nét hoài niệm rất riêng và đậm nét. Tất nhiên, mình phải công nhận là nguyên liệu ở đây cực kỳ cao cấp, đẳng cấp thực sự, chỉ là cách kết hợp mọi thứ lại với nhau thì hơi... dị.
Lấy ví dụ như nốt cần sa ở tầng hương đầu nhé. Thề là mình chẳng ngửi thấy tí nào luôn, không nổi 10% luôn ấy, chẳng thấy mùi lá, dầu hay nhựa gì cả. Nên là, nó không giống Kinski, cũng chẳng phải kiểu mô phỏng hời hợt như DesirToxic hay Cannabis Salata. Nói chung là không có mùi cần sa. Mình đang tự hỏi hay là nốt này chỉ được thêm vào một chút xíu để giữ cho cấu trúc nước hoa được tươi mới? Vì đúng là nó có một cái nền 'tươi' — kiểu ẩm ẩm, mốc mốc, nhưng đồng thời lại có chút gì đó khô khốc.
Rồi đến cái nốt mà hãng quảng cáo là mùi 'tờ đô la mới in' hay 'tờ đô la cũ'. Chẳng biết có lý hay không, nhưng mình thì không cảm nhận được cái ảo giác đó. Có lẽ mình sẽ thấy nếu xấp tiền đó bị vứt trong một cái hầm ẩm thấp, chứ không phải kiểu mới tinh hay vừa ép ra. Ai biết được, có khi mũi mình lại thấy nó giống mùi giấy papyrus hơn là tờ tiền, dù là tiền sạch hay tiền nhăn nhúm trong túi.
Nhưng điểm nhấn thực sự, cái 'đỉnh' của chai này chính là gỗ — vừa ướt, vừa khô, vừa dầu, vừa béo, vừa ẩm, vừa mốc, vừa tươi, lại vừa cũ... Điều này cũng dễ hiểu vì bảng thành phần toàn hàng khủng: Gỗ đàn hương Úc, đàn hương Mysore Ấn Độ, rồi thêm 4 loại trầm Oud từ Malinau, Merauke, Miến và Lào. Một sự pha trộn đầy hoài niệm.
Nhìn cái hộp và bao bì là biết ngay đây chẳng phải thứ gì đó vui vẻ, dù mình phải khen là thiết kế cực kỳ sáng tạo, chất lượng, còn chai 30ml thì siêu duyên. Nhưng cái 'nước' bên trong thì hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài. Mùi hương này nghiêm túc, trầm lắng, buồn, và đầy huyền bí. Bố mình còn gọi đây là 'mùi cát' nữa. Ông thích lắm, còn mình thì vẫn đang đứng từ xa, phân tích và tìm từ để mô tả nó một cách thực tế nhất.
Thú thật, chai này không dành cho mấy bạn trẻ hay những ai muốn xịt để đi quẩy club. Nó dành cho những nghệ sĩ, những tâm hồn bohemian, kiểu mặc một chiếc áo khoác, ngồi một mình hoặc với một người bạn trong một quán pub hẻo lánh, giữa làn khói thuốc và tiếng nhạc Jazz hay Blues... Đây không phải mùi hương để đi câu lời khen, mà là một mùi hương concept dành cho những ai thực sự muốn khoác lên mình một cái tôi riêng biệt. Đi dạo trong rừng với mùi này thì tuyệt.
Quên mấy cái sự xa hoa, ánh đèn sân khấu hay sự hào nhoáng đi, vì chai này không dành cho điều đó. Đây là một tác phẩm nghiêm túc, đòi hỏi sự chiêm nghiệm với nguyên liệu cao cấp thực sự. Chất lượng đạt điểm 10, nhưng gu thì cực kỳ kén người. Dùng được không? Được chứ, nhưng không phải cho tất cả mọi người, kể cả những perfumista sành sỏi cũng sẽ thấy nó là một thử thách. Nhưng mà sở hữu một thứ như thế này cũng thú vị, như một lời nhắc nhở rằng giữa cuộc sống đơn điệu này, vẫn có những thứ sáng tạo đến mức gây sốc xuất hiện.
Mình chỉ khuyên bạn nên mua nếu bạn là một nhà sưu tầm nhiệt huyết, thích những thứ kỳ lạ và phá cách. Bạn sẽ nhận được tất cả những điều đó trong một chiếc hộp đẹp và chai nước hoa xinh xắn. Còn nếu bạn không thích kiểu này và không sẵn lòng mạo hiểm chi 400 đô? Thôi, hãy nhường không gian này cho những tâm hồn nghệ sĩ, vì mình tin chai nước hoa này sẽ được thấu hiểu hơn khi nằm trong tay họ.