OK, cực kỳ thử thách luôn ấy?!!! Mình cũng đang phân vân lắm, nhưng cái mùi này kiểu như ai đó bôi một phiên bản dứa của Cool Water lên lốp xe rồi cho chạy drift cháy đường vậy, thề luôn! Mà thôi, cứ đọc tiếp đi - có khi bạn lại muốn thử đấy.
1) Đừng có nghe bất kỳ ai so sánh nó với Aventus nhé - chẳng liên quan gì đâu.
2) Nhiều người cứ nhắc đến mùi dứa. Có người còn bảo là dứa với thịt xông khói - hừm - nghe cũng có vẻ giống ở một đoạn nào đó nhưng nói chung là không phản ánh đúng bản chất chai này đâu.
3) Về độ bám tỏa thì phải nói là cực khủng. Mình xịt mà nó trụ được 12 tiếng không thành vấn đề, độ tỏa hương thì siêu lớn. Đêm qua mình ngủ không ngon, cứ trăn trở suốt mà điều duy nhất mình nhớ là cái mùi này nó cứ quanh quẩn cả đêm! Cái này có khi lại là vấn đề với vài người đấy...
Theo ý kiến cá nhân mình, chai này thiên về mùi oud khói và nhựa đường. Rất mượt nhờ có vanilla và gỗ. Nhưng vanilla không hề lấn át đâu - giống như cà phê, gừng hay cỏ hương bài vậy, chúng chỉ đóng vai trò bổ trợ thôi, phải ngửi sát da thì mới phân tích kỹ được.
Cuối cùng thì cái bạn nhận được là một mùi hương xanh thẳm, xanh đến mức gần như đen luôn. Lại nhắc lại là nó rất mượt. Nó có cảm giác mát lạnh nhưng không có khói, kiểu như mùi khói bay trên bãi biển vào một đêm se lạnh ấy?
Lúc đầu là mùi dứa ngọt, sáng - không hề chua tí nào đâu - nhưng thực chất là một mùi gừng thanh sạch, kiểu hơi có chút dầu như trong mấy món Thái ấy. Sau đó khoảng 30 đến 120 phút, mùi gừng nhạt dần, để lại sự khói và một lớp kem xanh ngọt ngào bắt đầu hình thành. Từ 2 đến 12 tiếng sau, độ ngọt sâu trở nên rõ rệt - mùi dứa chỉ vừa đủ để nổi bật trên nền vanilla và gỗ, tỏa hương liên tục - người ta sẽ không biết đó là mùi gì đâu, nhưng nếu bạn gợi ý là dứa thì họ sẽ kiểu “À, giờ thì hiểu rồi, nhưng cái thứ còn lại là cái quái gì thế?”.
Cái “thứ còn lại” ấy hả - có lẽ nó giống như một bữa tiệc luau với than củi và hơi muối từ sóng biển. Với mình, nó khá mạnh và nồng - đôi khi làm mình liên tưởng đến một chiếc áo khoác da bị cháy xém, nhưng có thêm một chút vanilla và dứa để làm dịu cái mùi khét đó lại. Mình cũng đồng ý với vài người nói rằng nó hơi hướng khoáng chất, vì mùi trái cây ở đây không phải kiểu mọng nước mà chỉ như một điểm nhấn nhẹ nhàng từ nước ép cô đặc thôi.
Vậy tại sao mình vẫn giữ chai này dù mình nói là “không thích”?
Thứ nhất là vì mũi mình khá “lì”, như mọi người thấy qua bộ sưu tập của mình rồi đó, và mình thường nói thẳng nói thật. Thứ hai là mình biết đây là một chai nước hoa đầy thử thách. Dù mình không muốn khẳng định chắc nịch kiểu mình là chuyên gia, nhưng mình sẽ nói rõ luôn: đây không phải là mùi để xịt đi làm hàng ngày hay xịt để hòa nhập đám đông đâu, vì nó không phải kiểu mùi dễ chiều lòng số đông.
Nói đi cũng phải nói lại, nó rất thú vị, được làm cực kỳ xuất sắc và nói thẳng ra là rất đáng để bàn tán. Với mình, nó nằm trong nhóm “tại sao lại như thế nhỉ!?”.
Thực tế là hầu hết mọi người sẽ thấy chai này thật khó hiểu và sẽ nhìn bạn bằng ánh mắt kỳ quặc khi ngửi thấy mùi này trên người bạn. Nhưng mình biết là mình sẽ muốn thử nó thêm nhiều lần nữa - mình thực sự quan tâm đến brand này và rất háo hức muốn thử hai chai còn lại... có lẽ đó chính là mục đích của nó chăng???