Harry Tô
Vừa đào lại được một em nước hoa bí ẩn sau 2 năm vô tình để "ủ", mình định so sánh em này với một chai khác, dù nghe hơi liều. Ghawali Al Ezz Oud có nốt "gạt tàn thuốc" (dù chỉ là một chút xíu thôi) mà mình chỉ thấy ở đúng một chai duy nhất là Tribute attar của Amouage (bản hộp đen nhé). À, mình đang dùng bản Parfum của Al Ezz Oud nên cứ thế mà triển thôi. Nhưng mà ở đây, cái nốt "gạt tàn" tai tiếng đó lại hiện lên rõ hơn là mùi thuốc tẩu khô khốc; kiểu như mùi trên chiếc áo gile của ông nội mình vậy. Đúng là một phát hiện cực phẩm từ góc tủ quần áo. Mình còn thấy thấp thoáng bóng dáng của M7, nhất là cái độ ngọt của bản gốc (bản Oud Absolu thì tiết chế hơn chút). Chỉ là thay vì anh đào đen thì em này là mùi mơ chín mọng, cộng thêm nốt tro đó làm cho hương oud trở nên trầm và phức tạp hơn nhiều. Nếu so với mấy chai hiện đại hơn thì đoạn mở đầu mùi rượu vanilla và gỗ làm mình nhớ đến Nero Assoluto của Roberto Cavalli - một em cũng bị đánh giá thấp. Xịt tầm một tiếng thì lại thấy nét tương đồng với nốt lý chua đen trong Opium Pour Homme và Penhaligon's LP No. 9. Tất cả đều mang phong cách nam tính, lịch lãm, nhưng nhờ có Black Agar (mình đoán thế) và một lượng lớn Ambroxan mà mùi hương được nâng tầm, càng ngửi càng sâu. Al Ezz Oud mang lại cảm giác như thể Tom Ford là giám đốc sáng tạo vậy; thực sự ấn tượng, ông Forat Al Haider ạ! Cảnh báo nhẹ nè: Dù so sánh thế nào thì mọi người phải lưu ý là em này cực kỳ đậm. "Báu vật" Ghawali này có độ tỏa cực khủng; chỉ cần xịt nhẹ 2 nhát thôi là mình thấy "choáng ngợp" luôn, kiểu như bản Tribute EDT vậy.














