Ella Yên
Villa Erbatium là một thương hiệu Hàn Quốc mà tui không rành lắm, nhưng cái vibe gothic lãng mạn của họ làm tui tưởng sẽ có gì đó... khác biệt hơn so với Allegria. Với cái mùi vanilla phấn nhẹ tênh, ngọt đến phát ngấy và cái kiểu "sạch sẽ" rập khuôn, Allegria chính là hiện thân của sự nhạt nhẽo một cách cực đoan, kiểu năng lượng "Christian girl autumn" được đóng chai vậy (dù chả thấy mùa thu đâu cả, chỉ là nó làm tui nhớ ngay đến mấy cái ảnh kiểu đó trên Reddit thôi). Nó giống như kiểu mùi của mấy loại bột giặt thủ công đắt tiền hay nến thơm "linen tươi mát" dùng trong mấy cái party đa cấp ấy, cái kiểu mùi được thiết kế để ai cũng thấy hợp nhưng lại gây ngột ngạt vì quá nhạt. Đây là mùi của mấy người cứ hay khăng khăng phải dùng makeup "sạch" với thực phẩm không hóa chất – cái kiểu ám ảnh về sự thuần khiết đầy thượng đẳng, được bọc trong lớp vanilla trung tính đến mức dính chặt lấy da và cả xoang mũi của mình, giống hệt cái cảm giác khó chịu khi nghe về mấy cái chương trình thanh tẩy tâm linh mờ ám mà bạn bè cứ rủ rê, dù mình biết thừa nó là cái hội nhóm biến thái hay đa cấp gì đó. Có cái gì đó ở mùi hương này – kiểu sự tử tế gượng ép và vẻ đạo mạo ở vùng ngoại ô – nó khiến tui liên tưởng ngay đến mấy cái chiêu trò lừa đảo núp bóng chăm sóc sức khỏe, vừa đáng sợ vừa biến thái. Sự kết hợp giữa thao túng tâm lý, lừa đảo tài chính và mấy thứ kinh khủng khác thực sự lột tả được cái kiểu hoạt động của mấy giáo phái hiện đại. Wow, tui lỡ nói hơi quá rồi, nhưng mà tui ngửi thấy sao thì tui nói vậy thôi.












