Người dùng ẩn danh
Thề luôn, đây là trải nghiệm nước hoa thất vọng nhất cuộc đời tui. Tui đã mua tận 6 chai từ nhà này, để tui review chai này trước rồi mới tới 5 chai còn lại nha. Thật sự tui không hiểu sao mọi người lại khen được cái mùi này nữa? Chắc tui mua trúng lô lỗi rồi, mà thôi tui cũng chẳng buồn tìm hiểu làm gì. Đừng—tui nhắc lại—đừng để mấy cái chai xinh xắn, tối giản trên TikTok lừa nha. Mấy chai này chắc chắn là thứ tệ nhất tui từng ngửi trong đời, tính cả mùi cống rãnh với rác thải giữa mùa hè luôn á. Tui đã kỳ vọng rất nhiều, tui là một đứa cực kỳ mê mùi gourmand luôn. Nhưng mấy cái này hả? Đúng là sự hối hận được đóng chai. Để tui nói cho nghe: Angel Soirée: Cái này... cũng không đến nỗi nào? Lúc đầu mùi khá là ổn, ngọt, thơm mùi trái cây, kiểu thanh thoát ấy—nói chung là có tiềm năng. Nhưng mà mùi bay nhanh kinh khủng. Như kiểu vừa chớp mắt một cái là mất hút luôn. Với cái giá 24 bảng cho 30ml thì thật sự không chấp nhận được. Không hôi, nhưng mà không lưu hương. Vì mấy chai kia tệ quá nên tui cũng chẳng muốn giữ lại chai này. Đẹp mà yếu, thất vọng thật sự. Santal Supreme: Mùi này y hệt Dossier Woody Sandalwood (bản dupe của Le Labo Santal 33), mà tui thì biết thừa là tui không hợp mùi đó rồi. Có thể nó không đến mức kinh tởm, kiểu nếu ai thích tông gỗ khô, mộc mạc thì chắc sẽ ổn. Nhưng với tui á? Không nha. Xịt vào là nhức đầu, không hề quyến rũ hay ấm áp gì hết. Chỉ là không hợp gu tui thôi. Đây vẫn là một trong những chai dễ chịu nhất rồi, mà nghĩ tới mấy chai sau là thấy mệt rồi đó. Fraise Fouettée: Chai này làm tui sốc luôn. Mùi y hệt sữa lắc dâu vậy á. Thề là tui đã phải kiềm chế để không lấy ống hút hút một hơi luôn. Ngửi thì cũng thơm đó, nhưng mà tui không muốn xịt cái mùi sữa lắc dâu lên người mình. Nó kiểu mùi để chơi cho vui thôi, chứ không dùng lâu được. Nếu ai thích mùi kiểu đồ tráng miệng thì có thể sẽ thích, còn tui á? Bỏ qua nha, dù tui là đứa cực kỳ mê mùi gourmand luôn đó!!! Crème Vanille: Tui là fan cứng của vanilla. Tui cần nó phải ngọt, đậm và ấm áp. Còn cái này? Yếu xìu và nhạt nhòa. Vừa xịt phát là mùi cồn đập thẳng vào mặt luôn. Đến lúc mùi dịu xuống thì tui chẳng thấy chút vibe vanilla béo ngậy nào cả, mà nó cũng bay màu trong vài phút luôn. Tui phải nheo mũi lên mới ngửi thấy được chút xíu. Chẳng có gì ấn tượng hết. Muốn làm mùi vanilla thì làm cho tới đi, chứ thế này thì vô dụng quá. Giờ tới phần KINH HOÀNG thực sự nè. Sucre de Coton: Tui không biết bắt đầu từ đâu luôn. Kẹo bông? Ngọt ngào? Ở đâu ra vậy? Cái này mùi y hệt bãi nôn luôn á. Nó thực sự xúc phạm khứu giác của tui. Tui cực kỳ thích mấy mùi ngọt như kẹo, kiểu như Kayali Vanilla Candy Rock Sugar hay mấy dòng marshmallow của Dossier, nhưng cái này á? Đây là phiên bản kẹo bông của ác quỷ thì có. Chẳng thấy đường hay sự mềm mại nào hết—chỉ thấy một cái mùi chua, thối và cực kỳ kinh tởm. Tui phải kỳ cọ cho sạch mùi trên da luôn. Xịt xong là nhức đầu ngay lập tức. Chắc chắn là một trong những thứ tệ nhất tui từng ngửi. Không biết ai đã viết mấy cái note mùi trên perfumista nữa, nhưng mọi người làm ơn chạy ngay đi. Nó sẽ là thứ tệ nhất mà mọi người từng ngửi thấy, tui không tin nổi là người ta lại làm ra cái thứ này??? Bộ ở nhà máy nước hoa không có ai có mũi hả? Khó mà tả cái mùi này bằng từ nào khác ngoài từ "tệ" luôn á. Cứ ngửi là nhức đầu. Nó là chai tệ nhất trong cả set luôn. Pêché Délicieuse: Cái thứ duy nhất "ngon lành" ở đây là cái khoảnh khắc tui đóng gói nó để đi trả hàng thôi. Lúc đầu tui thấy có chút mùi đào, nên tui nghĩ—ồ, chắc cũng không đến nỗi nào đâu. Tui đã nhầm, nhầm quá sai luôn. Nó nhanh chóng biến thành một mớ hỗn độn mùi cháy khét, ngọt lợ đến mức làm tui muốn nôn thực sự. Kiểu tệ không chịu nổi luôn á. Tui có đọc mấy review nói nó tệ, nhưng thấy người khen người chê nên tui cũng phân vân, ai dè là nó tệ thiệt. Thật sự không hiểu sao cái mùi này lại được duyệt để xuất xưởng nữa. Mà càng khó hiểu hơn là cái mùi này lại do một influencer tạo ra. Mùi đào làm mọi thứ tệ hơn—kiểu như trái cây bị thối trên một cái bánh cupcake bị cháy vậy. Ai có tung hô cái này trên TikTok thì tui cũng xin đấy, dừng lại đi. Đây là chai tệ thứ nhì, nhưng cũng chỉ vì có cái chai Sucre de Coton kia thôi. Tui bỏ ra 24 bảng cho mỗi chai, mua tận 6 chai, mất trắng 144 bảng trong vòng 60 giây. Tui trả hàng ngay sau chưa đầy một tiếng mở hộp. Có chai thì bình thường, có chai thì muốn nôn. Tui thực sự sốc khi mấy chai này được cho phép bán ra thị trường. Việc nó vượt qua được khâu kiểm định chất lượng làm tui nghi ngờ cả ngành công nghiệp nước hoa luôn. Tin tui đi, tui là một đứa cực kỳ mê mùi gourmand, tui đã rất, rất, rất muốn yêu thích những mùi này nhưng tui không thể nào làm được. Nếu mọi người có đang bị cám dỗ thì đừng nha. Tiết kiệm tiền đi. Tiết kiệm cả khứu giác của mình nữa. Tự cứu lấy mình đi! Còn ai mà thực sự thích mấy mùi này á? Tui không phán xét đâu... nhưng tui thực sự, thực sự lo lắng cho mọi người đó.














