Người dùng ẩn danh
Tôi thấy chai này ở một bên giảm giá tầm 350€, dù chưa dùng bao giờ nhưng vẫn quyết định chốt luôn. Dù gì thì đây cũng là dòng Aoud của nhà Roja mà, đúng không? Trước đó tôi đã dùng hai chai Aoud khác của hãng rồi, thấy chúng hơi hiền, quá ngọt và nói chung là không đủ ấn tượng để phải trả cái giá cao ngất ngưởng như vậy. Tôi đã kỳ vọng rất nhiều vào em này, nghe bảo đây là bản ít ngọt nhất trong bộ ba và có lẽ là sự kết hợp rose-oud kiểu Ả Rập truyền thống nhất. Nhưng mà... Tôi không nói là mình ghét nó, nhưng sau vài lần xịt, tôi cảm thấy như mình vừa bị "hớ" vậy, dù là mua được giá giảm đi chăng nữa. Không hiểu sao, nó cứ bị kìm kẹp, cảm giác như chưa hoàn thiện và thiếu hẳn cái "nhiệt", cái sự hiện diện đầy ngạo nghễ mà các dòng rose-oud Ả Rập thực thụ thường có. Nó cứ nhạt nhẽo, đơn giản và chẳng có gì đặc sắc cả. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ nói câu này về Roja, nhưng sự thật là vậy... Ngay từ đầu, đây chủ yếu là một mùi hương hoa hồng. Ừ thì có chút cam chanh, phong lữ, đại hoàng, da thuộc, nghệ tây và gỗ, nhưng hoa hồng mới là nốt hương thống trị suốt cả quá trình. Đáng tiếc là hoa hồng ở đây không phải kiểu đậm đà, sang chảnh, mà lại kiểu hơi loãng và đôi chỗ có cảm giác kim loại chói tai, cái này tôi thực sự không thích. Nó giống mùi hoa hồng trong Declaration d'Un Soir hay Lustre hơn là kiểu ngọt ngào như trong Zemfira. Nó giúp kiềm chế độ ngọt, nhưng bù lại thì cảm giác hơi chán và thiếu chiều sâu. Mùi hương này chỉ thực sự ổn ở nốt đầu, khi cam bergamot tươi mát tạo ra một cú hích mọng nước cho hoa hồng rồi mờ dần, nhường chỗ cho phong lữ ngọt hơn – thứ mà tôi thấy luôn đi đôi hoàn hảo với hoa hồng. Nhưng rồi chỉ sau khoảng 30 phút... mọi thứ biến mất. Thứ còn lại chỉ là một mùi hoa hồng kim loại một màu trên nền gỗ khó gọi tên (gọi đây là "aoud" đúng là cú lừa, nếu có oud thật thì nó cũng bị chôn quá sâu đến mức coi như bỏ đi thôi) cùng chút da thuộc, nghệ tây và đại hoàng yếu ớt. Hiệu năng cũng tệ, chỉ sau vài tiếng là nó lặn xuống thành một mùi da thuộc mờ nhạt trên da, nói thật là sau cú "overdose" hoa hồng ban đầu thì tôi cũng thấy nhẹ nhõm vì nó kết thúc nhanh. Tóm lại, tôi thấy dòng Aoud này thiếu chiều sâu... Các nốt gỗ bị chôn quá kỹ và không đủ sức cân bằng với nốt hoa hồng quá áp đảo. Có lý do khiến các combo oud-rose lại được ưa chuộng đến thế: hoa hồng cần một "đối trọng" đủ mạnh, còn cái đống da thuộc, nghệ tây với gỗ yếu ớt ở đây hoàn toàn không làm nổi việc đó. Tôi nghĩ mình sẽ thích nó hơn nếu hoa hồng ngọt hơn một chút, hoặc phần da thuộc lúc dry down đậm hơn, nhiều gỗ và hơi hướng animalic hơn thay vì bị loãng đi bởi đại hoàng. Nhưng với tôi, Aoud chính là cú blind-buy thất vọng nhất từ trước đến nay. Có một bài học ở đây: đừng tìm đến các nhà nước hoa niche châu Âu nếu muốn tìm mùi kiểu Ả Rập, bất kể họ có quảng cáo là lấy cảm hứng từ đó thế nào đi chăng nữa...





































