Thật sự mình đang có cảm xúc rất lẫn lộn về em này. Bình thường mình cực kỳ mê mấy nốt hương rượu (boozy), và dù em này làm phần đó rất tốt, nhưng khi xịt lên da, mình lại không cảm nhận được cái chất "sâu và tối" mà mình hằng mong đợi – cái thứ cảm giác có thể nâng tầm mùi hương lên hẳn và chạm đến cảm xúc ấy. Thay vào đó, nó lại đi theo hướng ngược lại. Mở đầu thì đúng là mùi whiskey hay bourbon cực kỳ chân thực như mọi người vẫn nói, ấn tượng lắm. Nếu xịt lên quần áo thì mình thấy nó đẹp tuyệt vời, nhưng khi lên da, các sáng tạo của nhà AG thường làm mình thấy mùi tổng hợp bị đẩy lên quá đà. Trên da, cái nốt rượu này nó cứ bị "nhựa" kiểu gì ấy, gây nhức đầu và cảm giác như đang bị say khướt, chứ không phải kiểu đẹp một cách bản năng. Nó giống như kiểu bạn đang ngửi cái chai rượu lúc đang bị hangover vậy, chứ không mượt mà như lúc thưởng thức một ly whiskey hay bourbon mới rót.
Lạ ở chỗ là mình không ghét bản thân cái nốt hương đó, mình thích mùi này, nó không hề bị chói, chỉ là nó cứ bị cảm giác tổng hợp quá thôi. Mình không bài trừ chất tổng hợp, nhiều chai nước hoa đỉnh cao vẫn dùng mà, nhưng mình cực kỳ khó chịu khi cái gì đó chạm vào mũi theo kiểu "giả trân". Cái nốt hương thực tế đó có bám lâu, nhưng nhanh chóng dịu lại để nhường chỗ cho tầng hương cuối là gỗ hòa quyện vani caramel – làm mình nhớ đến em Un Bois Vanille của Serge Lutens. (Trên quần áo thì nó giống gỗ bình thường hơn và còn có chút hiệu ứng dứa mọng nước mà trên da không thấy được). Chính cái tầng hương cuối này đã kết nối mọi thứ lại một cách tuyệt vời, nó không phải là một nốt hương phụ họa vô nghĩa mà kết hợp hoàn hảo với whiskey để tạo cảm giác chân thực đến mức có thể chạm tới được. Có cả những nốt hoa không tên nữa, nhưng chúng không hề bị kiểu "tôi là hoa đây" mà lại hòa quyện để làm đậm thêm cái chất rượu thực tế đó. Làm rất tốt, và chính điều đó giúp mình vượt qua được cái nốt rượu ban đầu hơi khó chịu.
Dù mình đánh giá cao cấu trúc của em này, nhưng với mình thì đây là "thích" chứ chưa phải là "yêu". Mình sẽ thích nếu ngửi thấy mùi này trên người ai đó, nhưng bản thân nó không làm mình thấy quyến rũ hay muốn lại gần để hít hà mãi. Nó chỉ đơn giản là chân thực và làm tốt việc của nó thôi, không có cái gì đó đủ sức níu kéo mình quay lại lần nữa. Về chuyện giới tính, mình thấy nó khá unisex. Có người bảo nữ, có người bảo nam, nhưng mình thấy nó có chút gì đó hơi "đẹp" nhờ nốt hoa và vani, nhưng cái chất tối và cháy của gỗ đã giữ nó ở mức trung tính. Nó có thể là sang trọng, trưởng thành, hoặc cũng có thể là kiểu "say xỉn rẻ tiền" – tất cả tùy thuộc vào cách bạn thể hiện bản thân thôi.
À, và với một người lớn lên cùng người cha nghiện rượu như mình, thì đúng là em này mang lại cái vibe đó thật. Mình sẽ không dùng em này đi làm hay đi họp hành trừ khi môi trường đó thoải mái kiểu "được phép nhâm nhi" một chút. Mình thậm chí còn không uống rượu, nhưng nếu xịt em này, mình sẽ thấy hơi ngại vì sợ người ta tưởng mình đang "nhậu" giữa ban ngày. Dù sao thì trên quần áo mùi này cũng nhẹ nhàng hơn, ít nồng mùi rượu hơn nên chắc mình sẽ cân nhắc lại.
Mình thấy em này trọn vẹn hơn các dòng khác của Nasomatto hay Orto Parisi. Thường thì mấy nhà đó hay dựa vào câu chuyện đằng sau để người ta hiểu mùi, nhưng mình thấy hơi "làm màu". Một mùi hương tuyệt vời nên mang tính bản năng, đẹp một cách khách quan mà không cần kể lể gì cả. Và Baraonda có lẽ là ngoại lệ hiếm hoi mà cái sự chân thực của whiskey được truyền tải trọn vẹn đến người xung quanh mà không cần bất kỳ câu chuyện nền nào. Mình thực sự trân trọng tài năng của AG, dù đôi khi các sáng tạo của ông ấy hơi thiên về kiểu đánh đố người dùng hơn là sự trực diện, đầy bản năng.
Cập nhật một chút: Sau khi đã quen với mùi hương và cái nền hóa học không còn lấn át nữa, mình thấy em này thực sự rất quyến rũ. Đặc biệt là khi xịt lên quần áo sau một hai ngày, mùi hương cực kỳ cuốn, giống như lúc mình ngửi nắp chai vậy. Nó không còn kiểu gắt gỏng nữa mà trở thành một mùi hoa xạ hương rượu rất đẹp. Bây giờ mình thấy nó không còn "lộn xộn" hay gây nhức đầu nữa, mà trở nên rất gần gũi – kiểu như đang ngồi trò chuyện sâu sắc với một người vừa nhâm nhi chút rượu vậy. Dù việc phải mất thời gian để làm quen với đống hóa chất này không phải là trải nghiệm lý tưởng cho một chai nước hoa tiền triệu, nhưng mà... giờ thì mình lỡ yêu em nó mất rồi.