Người dùng ẩn danh
Batsheva từ nhà Regime des Fleurs mang mùi hương của mâm xôi đen phảng phất khói quyện cùng nhang tím, tựa như thứ hương liệu mà người ta thường đốt để triệu hồi những linh hồn u uất từ âm ty hay những thiên thần cấp thấp. Đây là một sự pha trộn kỳ lạ và mơ hồ, khó có thể định nghĩa rõ ràng: nó không hẳn là ngọt mà cũng chẳng khô, không mang hơi hướng màu nước nhưng cũng không đậm mùi đất, chẳng phải trái cây nhựa cây mà cũng không phải thảo mộc tươi mát, không gai góc lạnh lùng như da và kim loại, cũng chẳng ngọt ngào mộc mạc kiểu cottagecore – vậy mà bằng một cách nào đó, nó lại là điểm giao thoa của tất cả những thái cực này. Tôi vốn yêu những bộ sưu tập thời trang thời kỳ đầu của Bathsheva với những chi tiết bèo nhún và họa tiết ngây ngô, ngọt lịm; và mùi hương này chính là phiên bản "xuyên qua gương" của sự kỳ quặc đầy điệu đà đó, một giấc mộng đen tối và vặn vẹo, nửa vời giữa vùng đất La La Land mộng mơ và những cơn ác mộng. "Liminal" (vùng ngưỡng) là một từ đang được dùng rất phổ biến hiện nay, nhưng mùi hương này thực sự mang lại cảm giác lơ lửng giữa hai thế giới, vừa thực vừa ảo – một không gian hoàn toàn không thuộc về bất cứ nơi nào.












