Người dùng ẩn danh
Bing Ma Yong của nhà Auphorie là một hành trình mùi hương khá lạ, tái hiện đúng cái tầm nhìn mà nó lấy cảm hứng, lại còn mang đậm chất nước hoa cổ điển. Nếu để mình đoán thì nó kiểu như chai Djedi của Guerlain vậy. Một mùi hương u tối và bí ẩn, có chút gì đó xưa cũ và mang hơi hướng cổ xưa. Nhưng lạ ở chỗ, lúc mới xịt vào lại sáng và tươi vui đến bất ngờ. Mở đầu là sự kết hợp tinh tế của aldehyde, gia vị, cam và một chút hương hoa thoang thoảng. Cảm giác mát lạnh từ đinh hương mang theo chút hương hoa nhẹ nhàng và gió cam sảng khoái. Tầm 5 phút đầu là vậy, rồi sau đó mùi hương bắt đầu trầm xuống, chậm mà chắc. Sự kết hợp giữa rễ cây diên vĩ và cỏ hương bài tạo ra một mùi giống như đất nung, kiểu đất sét khô ấy. Diên vĩ cho cảm giác mộc mạc, đậm mùi rễ cây và hơi phấn, còn cỏ hương bài thì càng làm rõ hơn cái chất "rễ" đó, gợi liên tưởng đến sự sống ẩn sâu dưới lòng đất. Sự hòa quyện này tạo ra một tông đất khô, chứ không phải kiểu đất ẩm như mấy chai khác, ví dụ như Salamanca của Olympic Orchids. Cái chất phấn của diên vĩ làm mình liên tưởng đến lớp bụi thời gian phủ lên những bức tượng đất nung. Đến nốt cuối, mùi hương chuyển sang tông da thuộc cũ kỹ, bụi bặm, cùng với rất nhiều xạ hương (chủ yếu là xạ hương hươu), gỗ đàn hương cay nồng và rễ diên vĩ vẫn còn đó. Nó sẽ dừng lại ở nốt này và lưu hương như vậy trong nhiều giờ liền. Mình cực kỳ thích giai đoạn này luôn. Khi di chuyển, mùi hương tỏa ra rất đẹp, lúc thì ngửi thấy xạ hương, lúc lại là gỗ đàn hương, diên vĩ hay da thuộc cũ. Mở đầu càng sáng thì kết thúc lại càng u tối. Chai này đi theo hướng của Djedi hay phiên bản hiện đại hơn là Thebes của Sultan Pasha. Nó tái hiện một cách tuyệt vời khoảnh khắc khám phá lăng mộ Tần Thủy Hoàng và bầu không khí bên trong đó. Cảm giác như mình đang leo lên một ngọn đồi, nơi không khí trong lành, hoa nở rộ và mùi gia vị từ những cửa tiệm nhỏ xung quanh thoang thoảng, để rồi sau đó vỡ òa trước sự nặng nề của một mùi hương đã tồn tại suốt hai ngàn năm trong hầm mộ.

























