Black Grev... mình cứ thắc mắc mãi không biết khi nào em nó mới xuất hiện ở đây. Một cái tên khá gây tranh cãi, đầy bí ẩn và những lời đồn thổi.
Có vài điểm chính thế này...
1.) Tại sao lại không có note? Vì nhà làm hương Josh Lobb đã cố tình không công bố bảng thành phần chính thức, chắc là để người dùng tự dùng trí tưởng tượng của mình. Có khi ông ấy cũng là một tay thích đùa, giống như cái em *Red Grev* còn khó tìm hơn nữa ấy.
2.) Bóng dáng mờ ảo này chỉ tồn tại khoảng 50 chai thôi. Black Grev không phải là một bản release "bình thường" của Slumberhouse. Vì quá giới hạn nên lúc nó ra mắt đã gây ra một cơn sốt... theo kiểu khá là khác người.
3.) Ngoài việc được bán sạch trong vòng chưa đầy 1 mili giây, Black Grev còn có cả một bầu trời "truyền thuyết" đằng sau. Mình sẽ không nói sâu quá, nhưng có rất nhiều lời thì thầm về nó - kiểu như những chuyển động từ trong gỗ vậy. Nhiều người cứ tưởng đó là trò lừa, nhưng cuối cùng nó lại thành hiện thực. Phải nói là mọi người mong chờ nó kinh khủng, vừa nghi ngờ sự tồn tại, vừa lo sợ nó tuyệt chủng, và cả nguồn gốc của nó cũng chẳng ai biết rõ.
4.) Gom tất cả lại, bạn sẽ có một "cơn bão hoàn hảo": gây tranh cãi, được săn đón ráo riết, cực kỳ giới hạn, biết rất ít nhưng lại có vô vàn giả thuyết.
Vậy chúng ta biết được gì? Đầu tiên là cái tên, nó cùng tên với Grev - một em fougere kiểu dịu dàng, kín đáo, hơi lạnh lẽo nhưng có nốt đinh hương cực phẩm. Mình nghĩ có thể coi Black Grev là một bản flanker của Grev. Nói "flanker" đi cùng với "Slumberhouse" thì hơi kỳ, nhưng thôi cứ hít thở sâu đã...
So sánh hai em này thì thấy rõ "dòng máu" của Grev trong người em họ bóng tối này. Nếu "Blue Grev" mang vẻ bóng bẩy như đá quý - sạch sẽ, sảng khoái, như hơi thở mùa đông mát lạnh trên những tán thông, phấn mềm và ấm nồng đinh hương; thì Black Grev lại bỏ qua cái lớp phủ băng giá sạch sẽ đó, bỏ luôn cả sự mềm mại của phấn, rồi đẩy nốt đinh hương xuống một hướng tối tăm, gần như là đắng. Cảm giác như một vùng đất mùa đông trong lành của Grev đã dần ấm lên qua hàng kỷ nguyên. Kỷ băng hà đã qua, thứ còn lại là một khu rừng nguyên sinh ẩm ướt, tối tăm, với những cây lá kim già cỗi, vặn xoắn bao phủ bởi rêu xanh. Mặt đất ẩm ướt, sũng nước như thể từ đợt tuyết tan của Grev cổ đại. Có những loại thảo mộc và nấm kỳ lạ mọc lên từ lớp lá mục. Là ngải cứu ư? Không hẳn. Cam thảo? Có thể, nhưng mình nghĩ không phải. Có gì đó giống như cây horehound hay tiểu hồi, một chút thảo mộc kiểu cay nồng, có tính long não nhưng lại không hề mang cảm giác "xanh" theo kiểu thông thường.
Cái "trái tim đinh hương" của Grev vẫn còn đó, nhưng giờ nó bị che phủ bởi mùi thảo mộc y tế đầy bí ẩn này. Mình cũng hiểu tại sao có người thấy nó giống Vikt. Nhưng với mình, chúng khác nhau nhiều hơn là giống. Vikt thì thiên về mùi cam thảo/anis rõ rệt và xanh hơn. Có lẽ chính cái nốt lá nguyệt quế kiểu long não trong Vikt đã tạo nên sự mát lạnh, chát nhẹ kiểu y tế ở đây.
Nó thiên về mùi rêu hơn là cây lá kim. Thiên về thảo mộc ẩm ướt hơn là tươi mát kiểu băng giá. Tuy nhiên, vẫn có một yếu tố không xác định rất nổi bật. Có thể là trà đen, nhiều người cũng nghi ngờ vậy. Nếu đúng là trà, thì nó giống kiểu lá trà ẩm ướt sau khi đã rót nước ra, chứ không phải kiểu trà khô truyền thống. Khi xịt lên da lâu dần, cái khía cạnh thảo mộc "cam thảo" này sẽ héo dần, mất đi tính "xanh" và chuyển sang một chút vị mặn mòi, thậm chí là hơi có chút kim loại, cái mà cá nhân mình thấy thoáng qua giống như là...
**Atisô**
Và rồi nó biến mất. Chỉ là một gợi ý thoáng qua thôi, nhưng nó nhắc mình rằng chắc chắn có một thành phần thực vật nào đó ở trong này.
Ngoài ra, mùi này khá khô. Không có độ ngọt rõ rệt, và các nốt xạ hương ở đây được xử lý rất nhẹ nhàng, không hề tạo cảm giác bồng bềnh, kem mướt hay nồng nặc. Kết quả là nó mang cảm giác tự nhiên hơn Grev hay Mond, xịt lên da thấy giống Vikt hoặc Norne hơn. Nó không gào thét, không gây bùng nổ, và chắc chắn không hề "hề" chút nào.
Nó có thể cực đỉnh...
Nhưng vấn đề là... điều đó cũng không quan trọng lắm. Josh đã quyết định để lại những bí mật không lời cho em này. Và bạn biết gì không? Mình thích thế.
Văn hóa fan Slumberhouse... ừ thì, nó độc nhất vô nhị! Không phải lúc nào mình cũng thích cách các nhà sưu tầm biến nó thành cái gì đó quá đà, và hội "Slumbernuts" đôi khi cũng hơi khó ưa... Những "con quái vật" huyền thoại này đôi khi chỉ để làm sâu sắc thêm những truyền thuyết, sự ám ảnh và tính độc quyền của Slumberhouse, chứ chẳng bao giờ được nhìn nhận một cách khách quan.
Nói vậy thôi, chứ mình cực kỳ thích Black Grev. Một phần vì nó đúng là một trong những "sinh vật huyền thoại" được nhắc đến với sự tôn sùng, một kiểu "siêu whale" thế hệ thứ hai của Slumberhouse. Giống như Zahd từng là một món quà đặc biệt cho số ít người may mắn cách đây một thập kỷ. Mình nghĩ Black Grev sẽ là "Zahd của những năm 20". Và mình cảm thấy cực kỳ vinh dự khi là một trong khoảng 50 người may mắn sở hữu nó.
Nhưng quan trọng hơn, nó thực sự rất ngầu. Nó khác biệt. Nó không được tạo ra để làm hài lòng tất cả mọi người. Mình thích cái tính gây tranh cãi đó. Thích cái cách nó biến chuyển phức tạp, không định hình. Thích cái việc mình có thể chẳng bao giờ biết thực sự nó là cái gì, và cứ thế để trí tưởng tượng bay bổng cùng những truyền thuyết về Lobb.
Cách mình thích nhất để nhìn về Black Grev không phải là một sự tiến hóa từ Grev... mà là một phiên bản "tiền sử" của Grev. Rất lâu về trước, Grev là một nơi hoàn toàn khác với vùng đất băng giá, lấp lánh mà chúng ta biết ngày nay. Trước khi kỷ băng hà ập đến, Grev là một khu rừng ẩm ướt, rậm rạp, đầy đầm lầy và rêu phong. Một khu rừng tĩnh lặng đến mức ánh sáng hay không khí cũng khó lòng len lỏi vào được. Phải đến khi kỷ băng hà quét qua, các dòng sông băng bào mòn mọi thứ, gột rửa bùn lầy và rêu xanh, mài giũa lại cảnh quan và bao phủ tất cả trong một lớp chăn băng giá, thì vùng rừng đen của Grev mới thực sự thấy được ánh sáng, hít thở bầu không khí trong lành và đứng yên trong sự tĩnh lặng, tinh khiết, lấp lánh của mùa đông mà chúng ta vẫn biết.
Nhưng ngày xửa ngày xưa, trong một kỷ nguyên đã bị lãng quên... đã từng có Black Grev.