Người dùng ẩn danh
Cái brand này cảm giác nó cứ "công nghiệp" kiểu gì ấy, giống mấy nhóm nhạc K-Pop được lên khuôn sẵn vậy, mà cũng dễ hiểu vì nghe bảo BTSO gốc Seoul rồi sau này được L’Oreal mua lại. Chưa nói tới cái dòng Extrait Extrême giá chát chúa kia, riêng cái bao bì thôi là tui đã muốn "ném" nó đi rồi. Cái set sample đi kèm có cái bao bì gì mà nó vừa lố lăng, vừa phiền phức, vừa gây khó chịu nhất tui từng thấy luôn. Thiết kế đổi từ chữ đỏ nền trắng sang kiểu gần như đơn sắc đen trên nền đỏ thẫm, mà cái tên từng mùi hương thì lại in bé tí tẹo ở cái nắp hộp (mà muốn thấy thì phải "đào bới" mệt nghỉ từ cái hộp to đùng, mấy cái tấm bìa cứng quảng cáo kiểu "hoang dại" với "cá tính" rồi còn bị dán chặt bằng thứ gì đó như keo Gorilla nữa). Mà chắc cũng chẳng quan trọng đâu, vì mùi nào nghe chừng cũng tệ như nhau thôi. Nhưng mà cái mắc cười nhất là ở bên hông mỗi cái hộp, họ in một dòng chữ siêu to khổng lồ: "WHO F*****G CARES?". Rõ ràng là nhà sản xuất không quan tâm rồi, nhưng cái kiểu làm màu "gai góc" này làm tui thấy cực kỳ sượng trân luôn á. Còn về cái chai Black Mango này (phải dùng đến kính lúp tui mới biết nó là mùi nào), thì đúng như mấy người khác nói, nó kinh khủng khiếp. Mùi xoài ở đây là kiểu xoài thối, không phải kiểu chín quá đâu, mà là kiểu "bị bỏ quên trong cái thùng rác tái chế dưới nắng nóng ở Miami cả tuần trời" ấy. Sau cái cú sốc mùi hôi ban đầu thì mùi oud ập tới, nồng nặc kiểu như mùi thay tã em bé trên máy bay vậy. Năm nay có một loạt các sản phẩm giá trên trời nhưng chất lượng thì tệ đến mức khó tin, từ nhà này cho đến mấy brand niche khác. Tui đang tự hỏi không biết đây là một trò đùa tinh vi hay là một chiêu trò lách thuế thông minh nữa đây.










