Người dùng ẩn danh
Vì lớn lên gần biển và vịnh Chesapeake nên mình cực kỳ chuộng những mùi nước hoa mang hơi hướng sông nước, vì với mình, đó là "mùi của nhà". Nhưng mà, đây không phải kiểu bãi biển mùa hè nắng chói chang như trong phim Barbie với Ken đâu nhé. Nó là một bãi biển lạnh lẽo, u ám, kiểu như nơi mà quan tài của Dracula được đưa đến, còn phía xa thì bão đang kéo về ấy. Cảm giác như mình đang khoác chiếc áo khoác mùa đông, xỏ đôi boot chống nước đi dọc bờ biển và ngước nhìn những đám mây bay lơ lửng trên bầu trời xám xịt. Đó là mùi của vỏ sò, mùi muối mặn và không khí se lạnh hòa quyện cùng mùi da thịt. Mùi này không giống kiểu bạn xịt nước hoa lên người, mà nó giống như bạn đang ở một nơi nào đó vậy. Là những mảnh kính vỡ, những mẩu vỏ sò dạt vào bờ cát. Nó gợi lại trong mình cả một bầu trời tuổi thơ, cái hồi còn hì hục đào cát lạnh buốt để tìm hóa thạch vỏ sò, ngón tay thì nhăn nheo, răng thì đánh cầm cập vì lạnh, cứ phải vừa tìm vừa né những con sóng băng giá.

















